May 15, 2012

Cần lắm…



Những cơn mưa Sài Gòn bất chợt cuốn trôi những nực nội của một ngày nắng nóng, cuốn trôi luôn cả những nỗi nhớ bâng quơ và những cảm xúc chênh vênh chẳng thể gọi tên.
Lần đầu tiên tôi được sống trọn vẹn trong những ngày đầu của mùa mưa nơi đây, tôi thấy mình bắt đầu cảm nhận được Sài Gòn nhiều hơn. Những cơn mưa chợt đến chợt đi như nỗi buồn của cô gái mười tám. Không báo trước, đầy sững sờ, đầy thích thú, đầy lo sợ, đầy vấn vương và cũng qua đi thật nhanh. Đã lâu rồi, tôi không viết cho riêng mình.
Chỉ bởi tình yêu trong tôi dường như đã cạn. Khi không yêu, tôi không thể làm được gì. Tôi đơn độc và tôi xấu xí. Và đặc biệt là tôi không nghe được trái tim tôi nữa.
Vậy là tôi cần lắm…                                            
Cần lắm đôi tay gầy, chặn khẽ nước mắt này
Chở che trong bao nhiêu nồng cháy
Cần một người hiểu, cần một người yêu
Cần một người dìu bước qua cô liêu.
Biết đâu chữ ngờ, cũng biết không bao giờ
Có thể nào quay ngược thời gian
Mà sao bao vết thương, vẫn chưa lành vấn vương
Gửi đợi chờ vào hư vô…
Bài hát của Trà My trong một chiều tối tình cờ nghe được đã chạm đến những điều sâu thẳm nhất nơi con tim tôi. Không hiểu tại sao cô ấy lại khiến tôi rung động đến thế, đồng cảm đến thế. Và cô ấy đã làm tôi buồn. Một nỗi buồn rất thật, thứ mà tôi đã cố chôn chặt mãi trong cái sự tươi tỉnh bằng thạch cao mà hằng ngày tôi vẫn khoác lên mình cho cuộc sống của tôi bớt khô khan hơn.
May mà cuối cùng tôi cũng buồn được. Người ta thường tránh nỗi buồn, còn tôi thì mừng rỡ dang tay đón nó, ôm nó, hôn hít nó, vồ vập nó vì lâu rồi tôi không buồn. Tôi chỉ có tức giận, bực bội, giận dữ, chứ tôi không buồn. Nỗi buồn càng ngày càng là thứ trang sức quí giá với tôi. Cuộc sống cho tôi nhiều thứ nhưng cũng lấy đi của tôi nỗi buồn.
Và hôm nay thì tôi ê chề vì buồn. Nhưng tôi hài lòng. Nỗi buồn giúp tôi nhớ rằng dù thế nào thì tôi vẫn thật nhỏ bé giữa cuộc đời này. Tôi vẫn yếu đuối cho dù có người bảo tôi độc lập, tự tin và quyết đoán. Có người không tin tôi có thể yếu mềm, không tin là tôi có thể buồn.
Thế nên hôm nay tôi sẽ viết cho tôi, cho nỗi buồn của tôi. Cho cái sự “cần lắm” của tôi vào lúc này.
Tôi xin lỗi bản thân vì đã đòi hỏi quá nhiều để đến lúc, tôi cần lắm những điều giản dị nhất.
Bây giờ, tôi đang cần lắm…

16 comments:

  1. Dau hieu bi roi day nhe! Em cu lay chong di la het buon ngay thoi!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bị cái gì hả A? hic!

      Delete
    2. Bị hâm chứ còn bị gì nữa hả?

      Delete
    3. Hâm thì cứ lấy chồng là hết hả A?

      Delete
  2. May mà nói ra được nỗi buồn...
    may mà nói ra được là rất cần...

    ReplyDelete
  3. Đã bẩu rùi, bớt iu lại một xí, thả lỏng cảm giác của mình để hưởng cái hạnh phúc cô độc mình ên trong đời. Cảm giác này nó thật xa xĩ ko phải ai cũng có được đâu. Đó là sự cô độc quí tộc để ta là chính ta, ta làm tất cả mọi việc mà ko care ai cả.
    Yêu nhìu và yêu ko ngừng nghỉ chỉ làm cho ta chai sạn với cảm giác thôi. Ít yêu, khi ta yêu sẽ là ngọn lửa.
    Yêu nhìu lần, mỗi lần yêu nó chỉ còn lập lòe như đóm đóm đêm, sáng đó rồi tắt đó, và tình yêu đối với ta đơn thuần chỉ là sự trao đổi.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Oạch, E iu nhìu chứ có iu nhìu lần đâu mà chai sạn được nhỉ? hihi!

      Delete
    2. Cũng còn ráng cải bướng! vài hôm thấy giận dỗi rên rĩ, khóc tu tu kêu gào chán iu. Được vài giây thì lại cười vì huề lại. Rùi năm bữa nửa tháng lại kêu gào khóc tu tu đòi bỏ yêu, thút thít vài second lại hót níu no đòi yêu tiếp. Bé Nga đếm thử xem một năm yêu và giận có lên đến con số nghìn chưa :))

      Delete
    3. Sắp đến 1000 roài chị ơi huhu! Thía bi h E phải làm sao?

      Delete
  4. chị rất thích entry này :)

    ReplyDelete
  5. Thế mới là phụ nữ, thế mới là cuộc sống ...chứ không mình thành robot mất em à :P

    ReplyDelete
    Replies
    1. vâng ạ, dưng mà là phụ nữ với là cuộc sống thì... khổ nhờ chị nhờ! mệt nhờ chị nhờ! hi

      Delete
  6. EM ơi, phụ nữ xinh đẹp, tài năng, độc lập sẽ có nỗi buồn cực lớn. Đó là sớm muộn sẽ nhìn thấy cái kém cỏi của người cô ta yêu :-P ...huhu....

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ôi chít, chị nói bé thôi chứ. E có nhìn thấy ai kém cỏi đâu, mà có là cũng ko dám nói đâu ý! hihi

      Delete