December 20, 2010

Thứ 7 lạnh!




Chiều thứ bảy buồn và lạnh lẽo.


Nàng về nhà trong tâm trạng trống rỗng.

Bỗng nàng nhận được tin nhắn của David, anh là Giám đốc một chi nhánh du lịch của nước ngoài tại Hà Nội. Nàng quen anh trong một buổi tiệc rượu. Đã 4 tháng rồi nàng không liên hệ gì với anh.

Anh hỏi nàng còn muốn đến T.bar nữa không. Nàng đã từng thất hẹn đến nơi đó với anh nhiều lần nên nàng đành nhận lời.

T.bar thực chất là một quán nhỏ nằm trong khu trung tâm với ánh đèn vàng và nhạc Jazz nhè nhẹ. Không có Dj, không ầm ĩ, không nhảy nhót.

David chờ nàng trong một bàn nhỏ ở giữa quán. Nhìn thấy nàng, anh hướng ra phía trước đón lấy nàng và hôn nhẹ vào má nàng như cách những người nước ngoài hay làm. Nàng giật mình, lâu lắm rồi không có ai hôn nhẹ vào má nàng như thế.

David ngạc nhiên khi thấy nàng gọi Mojito. “Mojito cho một tối thứ 7 lạnh thế này hả E? Hay anh gọi Socola nóng cho E như lần trước mình gặp nhau nhé!” – Anh mở đầu câu chuyện.

“Em thường ăn kem vào lúc trời lạnh anh ạ, ở đây không có kem nên em mới gọi thứ đó!”

David nhìn nàng chăm chú. Ánh mắt anh nhìn nàng lúc này có vẻ thương cảm nhiều hơn là ngạc nhiên như lúc ban đầu.

Anh nói về hoạt động của agency của anh tại Hà Nội, anh cũng nói dăm ba câu chuyện về nước Úc – quê hương anh. Nàng cũng hào hứng đáp lại bằng những câu hỏi, bằng những cái nhìn hưởng ứng.

- Người Việt Nam thân thiện và hay cười. Đây là điều anh ấn tượng nhất khi đến Việt Nam. Em cũng thế, em hay cười và “I love your smile ^^”

- Ôi, hôm nay là ngày gì thế nhỉ? Sáng nay cũng có người nói với em điều đó!

Nàng nhớ đến lúc sáng, khi phóng xe lên chỗ để xe nơi nàng làm việc, có một gã bảo vệ chặn đầu xe nàng lại và hét lên: “Em có phải là cô bé hay cười không?”. Nàng gào lên đáp trả: “Em đang đeo khẩu trang, làm sao anh biết được em là ai hả?” Gã hí hửng: “Anh biết mà!”

Nàng kể câu chuyện ấy cho David. Anh thích thú nghe nàng nói.

Thỉnh thoảng có một vài người vào bar nhận ra anh, đến chào anh, câu chuyện của anh và nàng bị ngắt quãng nhiều lần. Cứ mỗi lần như thế anh lại quay ra xin lỗi nàng và giải thích đây là nơi quen thuộc của anh và bạn bè.

Nàng chỉ cười và im lặng lắng nghe thứ nhạc Jazz đầy ngẫu hứng trong quán bar ấy. Nàng không hiểu gì về nhạc Jazz, cũng không phải lúc nào nghe nó cũng thấy hay nhưng bây giờ nó giúp lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn nàng. Cả cuộc nói chuyện trong gần một tiếng đồng hồ vừa qua chẳng để lại chút dấu ấn gì trong nàng cho dù nàng biết David đang cố gắng để kéo sự chú ý của nàng về những gì hai người đang nói.

Chơi vơi…

Lần đầu tiên đi chơi vào tối thứ 7 nàng lại thấy vô nghĩa và buồn chán. Chả lẽ cuộc sống của nàng cứ mãi thế này sao? Vô định và trôi…

Chưa bao giờ nàng mong muốn có được một gia đình như lúc này để những tối thứ 7 lạnh lẽo như thế, nàng với chồng sẽ ở nhà nằm trong chăn xem một bộ phim mà cả hai đứa cùng thích.

Tự do ư? Tự do để làm gì khi những lúc cần vòng tay người mình yêu nhất như lúc này thì lại không thể được.

Nàng chờ đợi, hy vọng, yêu thương, vất vả để làm gì khi mà nàng vẫn càng ngày càng cô đơn?

Uống một mạch hai phần ba cốc mojito còn lại, nàng đứng dậy và nói với David.

- Hôm nay em mệt quá. Em về nhé, em sẽ đền cho anh lần khác, được không?

- Anh biết rồi, để anh đưa em về.

Nàng đành để David đưa nàng về vì không muốn làm cho buổi tối tệ hơn. Suốt cả đoạn đường nàng không nói một câu. Vị bạc hà trong cốc nước nàng vừa uống chuyển sang đắng ngắt, cốc nước ấy khiến từng tế bào trong cơ thể nàng lạnh buốt. Có lẽ David cảm thấy có điều gì đó không ổn nên để yên cho nàng.

Dừng chân trước cổng nhà nàng, David bỗng ôm chặt lấy nàng và thì thầm: “Đây là cách bọn anh vẫn làm trong trường hợp này.” Nàng bật khóc.

Anh giữ nguyên tư thế ôm nàng để nàng khóc. Có lẽ anh hiểu là nàng không muốn để anh thấy nàng trong khi nàng khóc nên anh tế nhị không buông nàng ra.

“Em xin lỗi, David!”

“Ôi, anh mới là người mới phải xin lỗi chứ? Anh mời em đi chơi mà cuối cùng em lại khóc. Dù cho em khóc vì bất cứ lý do nào thì đó vẫn là lỗi của anh.”

“Em không định khóc anh ạ” – Nàng cố lấy lại bình tĩnh.

“Không không em à. Nếu khi em đã khóc rồi mà anh lại khiến em không được khóc thoải mái thì anh còn có lỗi hơn đấy.”

“Em đang bị lạc!” – nàng chẳng hiểu tại sao mình lại nói câu ấy với anh nữa.

“Thỉnh thoảng chúng ta bị lạc nhưng không sao đâu, quan trọng nhất là em nhận ra điều ấy. Em sẽ tìm được đúng đường ngay thôi mà.”

“Em thấy mình cô đơn lắm anh ạ!”

“Tuần thứ 2 khi anh đến Việt Nam anh cũng có cảm giác như thế. Công việc ở đây khó khăn hơn anh nghĩ nhiều nhưng cô đơn chỉ là một cảm giác, nó ko giết chết em được đâu ;P”

“Em buồn nữa”

“Có cách này làm em hết buồn, anh đảm bảo 100% về hiệu quả của nó đấy!”

David cúi xuống và hôn lên trán nàng.

Nàng mỉm cười.

Ôi, sao anh chàng này khiến mọi chuyện dễ dàng thế nhỉ?

Nàng còn định nói nàng sợ, nàng đau khổ, nàng đang bị tan vỡ thành trăm mảnh… thì bây giờ nàng chẳng muốn làm gì hết.

Nàng mỉm cười và chúc David ngủ ngon.

Vào đến nhà, nàng nhận được tin nhắn của David: “Có phải phụ nữ Vietnam nào khóc cũng xinh như em không? Ngủ một giấc rồi mai em sẽ thấy hạnh phúc trở lại. À, anh quên chưa nói với em là chiều mai anh sẽ bay về Úc, mấy tháng nữa anh sẽ quay trở lại, lúc đó, anh muốn được thấy nụ cười của em. David.”

24 comments:

  1. Xì tốp ngay! xì tốp ngay! những cuộc phiêu lưu nhân danh tình bạn...lờ mờ vài giây thía nì bé Nga nhé.
    Ai cũng có lúc cảm giác cô đơn cả, cho dù mạnh mẽ mấy cũng vẫn là phụ nữ. Đã chọn con đường nào mình đi thì phải đi thẳng đi cho đến cùng, "đừng nên quay đầu nhìn lại".
    Phật trên đường tây du ký thỉnh kinh, cũng phải trải qua nhiều cảnh khổ sở, iu tinh thường xuất hiện quấy nhỉu cho phật bỏ tu.
    Cô đơn mà ko ngã lòng, ko đèo bòng, ko đi lòng vòng, ko đi lạc hướng con đường mình chọn...thì mới thể hiện đúng bản lĩnh của mình. Cố gắng giử đúng mình là mình nhe bé Nga.

    Nhưng mờ, cô đơn để viết được cái ên-trì này thì...là một cách câu page view nhe, bút lực lên trình roài đấy. :))

    ReplyDelete
  2. vậy tại sao nàng không hạnh phúc ngay từ bây giờ nhỉ?Mấy tháng nữa nàng sẽ có 1 nụ cười thật hạnh phúc khi gặp lại David nhé!

    ReplyDelete
  3. Woah, your friend so sweet.
    You're more beautiful when you smile. You're so happy.

    ReplyDelete
  4. @LU: huhu, E có làm rề đâu mà chị bẩu E phải xì tốp chớ! E cô đơn nhưng E hứa sẽ ko ngã lòng (mà chỉ ngã vào lòng người khác thui) hihi.
    Chị đúng là bà chị của em, khi thấy E gái mềnh lạc hướng 1 phát là chỉnh cho nó phải thẳng luôn ý! ^^ Iu iu!

    ReplyDelete
  5. @Phung Tran: Nàng hạnh phúc ngay từ khi đọc cái còm của chị roài chị à ;)

    ReplyDelete
  6. @HN: yeap, he's sweet & kindly ^^

    ReplyDelete
  7. Viết hấp dẫn lắm, bé Nga ạ.

    ReplyDelete
  8. May quá hôm sau chàng bay về Úc chứ không thì... nàng nhà mình ngã dúi dụi mất.
    Vài tháng quá đủ để nàng tỉnh dụi, cười là chắc chứ khóc giề!

    ReplyDelete
  9. @VMC: Cảm ơn A nhé, VMC kụa em ^^ (nói nhanh ko bị ném đá hì hì)

    ReplyDelete
  10. @Lana: Hic, E ko hề biết hôm sau A ý bay đấy, E mà biết thì E ko cho ảnh "thoát" roài, cho ảnh ngã dúi dụi (theo E) roài! hihi!

    ReplyDelete
  11. Cha này tốt thế, tình cảm và lịch lãm làm sao !

    Cô đơn chỉ là cảm giác, nó không giết chết em được đâu. Chàng này lại còn rất triết lý nữa nha. Rất được!

    Bé Nga hay mít ướt thế nài là các chàng đổ đình đổ chùa vì bé đới. Giống chị ngày xưa nhưng giờ thì hết ròi. hu hu... ha ha...

    Nhưng có người tốt để khóc cùng là một diễm phúc không phải ai cũng có đâu. Cứ khóc đi, khóc xong váng vất một tí nhưng mờ chả việc gì phải kìm nén, trừ khi em không khóc được, trừ khi em bắt đầu chán cảm giác bất lực không biết làm gì chỉ biết khóc :-P

    ReplyDelete
  12. hihih...uh, túm xong rồi thả cho người ta chạy, vậy mới nhân đạo ha Nga.

    Chị Lu rủ Nga làm hội viên hội độc thân vui tính ah? Sao hồi xưa hong ai rủ bạn Phụng vậy ta.

    ReplyDelete
  13. @Titi: E ít khi khóc lắm, thật đấy. Nhưng mà một khi đã khóc rùi là ko dừng lại được lun. Chị bảo các chàng đổ đình đổ chùa vì em mà E có thấy thế đâu? Chả có ai đổ gì cả, toàn bỏ chạy mất thui. huhu!

    ReplyDelete
  14. @Phung Tran: huhu, nói thế thôi chứ E đã túm được đâu mà thả cho người ta chạy được chớ?

    ReplyDelete
  15. Nga : đúng rùi, thía mới gọi là ngoan. Chỉ mượn cảm giác để lấy thi hứng viết bài câu page view thoai.
    Buồn cái chi chi mờ buồn? còn trẻ măng, búng ra sữa, còn đầy tài năng, còn nhan sắc, thì phải biết chỗ đứng của mình. Đừng tin lời mí thèng ku nó cho bé Nga lên mây nhe, bọn hắn cho mình lên mây xong là quay lưng lại bảo con này hâm hâm đấy =))
    Cố gắng mờ ngoan ngoãn mần việc, dù sao boss của bé Nga cũng nhớn rồi, vài năm nữa ông í hoàn toàn già roài...thì các em gái trẻ của Dolphine có thể lên mần nhiếp chính =)) =))

    ReplyDelete
  16. @LU: giời, mấy thèng ấy chả cần phải nói rề thì tự bản thân E cũng thấy mềnh... hâm hâm rùi ý chị ạ. hihi.
    Cái pa-ra-gờ-ráp cuối chị nói bé thui nhé, ko là E lại bị sếp đì đấy! hic!

    ReplyDelete
  17. Cái vụ mít ướt này, chỉ cần một phương thuốc chữa một phát là khỏi ngay. Cuối năm bạn trai về ăn Tết, bảo nó làm cái lễ vật nho nhỏ, cưới đi là xong hết thôi. Lúc ấy thì David cũng cho về Úc luôn.

    Lu: Em "dìm hàng" anh nhé! Hic

    ReplyDelete
  18. anh cu nghi day la mot truyen ngan hu cau tam phan tam /vi anh khong muon mat em xinh dep vao tay ngoai bang /

    ReplyDelete
  19. @Anh: lần nào còm A chả nói thế. hic! Nếu có thể giải quyết dễ dàng đến thế thì E ứ cần A phải gợi ý nhé!

    ReplyDelete
  20. @bui cong tu: oạch, A đang nói cái rề đấy? Tào lao quớ!!!!!!!

    ReplyDelete
  21. Ơ, cứ để chúng nó chạy em ơi. Giai nam nhi trí ở thiên hạ, nó mà bám váy mình là em toi đó :-P

    ReplyDelete
  22. Bé Nga : anh Thụy đang phàn nàn việc bị kêu là nhớn rồi kìa. Từ nay, bé Nga phải trẻ hóa anh Thụy lại nhe. Đổi sang kêu bằng "ku Thụy" thay vì là "anh Thụy" ;))

    ReplyDelete
  23. @Titi: để "chúng nó" chạy xung quanh mềnh thì được chứ để chạy ra xa rồi mất hút thì teo! hihi
    @LU: hà hà! vote 4 your comment!

    ReplyDelete