January 24, 2013

Những người sống quanh tôi



Anh dắt xe
Bãi để xe ở dưới công ty tôi có 2 người dắt xe. Trong đó có 1 anh dắt xe mà những nhân viên văn phòng của tòa nhà không thích lắm vì anh ấy nhìn trông rất xấu tính, hay lườm nguýt và không nhiệt tình trong việc dắt xe cho các chị em phụ nữ mặc dù đấy là việc của anh ta. Tôi thì lại rất thích anh. Anh hay nhìn tôi mỗi khi tôi đi qua. Tôi đối đãi A bằng cái vẻ lạnh lùng uy nghiêm của một người sếp với nhân viên nhưng lại cười tươi với anh ngay khi anh cuống quýt dắt xe cho tôi như một đứa trẻ vừa được cho quà. Thỉnh thoảng anh cũng chợt nhớ ra là anh ta hơi dại vì việc gì phải nghe lời tôi như thế, việc gì phải nhiệt tình với tôi như thế nhưng cứ nhìn thấy tôi là anh lại đứng bật dậy như lò xo đã được lập trình sẵn. Tôi luôn để xe máy dưới đường và anh phải dắt lên. Có lúc anh đang dở việc, nhíu mày nhìn tôi: “Em cứ phi xe lên đi, cứ để dưới đường thế à?” Tôi cười nhìn anh: “Em mặc váy ngắn thế này, sợ phi lên vỉa hè lắm, ngã thì mệt.” Rồi tôi ưỡn ẹo xuống xe, lượn ra chỗ anh, đặt tay lên vai anh cười một cái rồi lại uy nghiêm (nhưng vẫn ưỡn ẹo) đi vô tòa nhà.
Tôi là trường hợp đặc biệt mà anh luôn phải phục vụ tôi theo một cách rất… tình nguyện.
Nhiều lúc tôi đi qua anh, anh nhìn tôi mãi mới dám thốt một câu: “Em đẹp quá!” Tôi quay ra lườm: “Anh nói gì thế? Nói lại xem nào!”
Anh bảo: “Anh khen sợi dây chuyền em đẹp. Làm gì mà dữ vậy”.
Tôi hét lên:  “đừng có mà vớ vẩn nhé!” Rồi lại nuông chiều anh bằng nụ cười đầy rộng lượng của tôi.
Cứ thế, ngày nào tôi đến văn phòng anh cũng tự động dắt xe tôi lên vỉa hè, đến chỗ để xe. Ngày nào khi tôi về anh cũng dắt xe tôi xuống tận lòng đường. Cần mẫn và vô điều kiện. Tôi cũng cười và hài lòng với cách anh đối xử với tôi. Nhiệt tình và vui vẻ.

Anh bảo vệ
Tòa nhà tôi đang thuê văn phòng có 3 anh bảo vệ trực dưới nhà thay phiên nhau hằng ngày. Tôi chỉ ấn tượng mỗi một anh tên là Ly, tôi không biết anh ấy tên là Ly thật hay lấy biệt hiệu là Lee cho nó hợp thời với Kpop đang thịnh hành nữa. Anh chừng 40, mái tóc sóng lượn nhuộm vàng, mũi cao như tây. Sáng nào đi làm mà gặp anh đầu tiên thì cả ngày đều vui vẻ vì anh luôn chào đón mọi người trong tòa nhà bằng tiếng cười giòn tan và giọng nói đùa sang sảng. Thỉnh thoảng đi qua sảnh, tôi thấy anh đang nhún nhảy. Anh thấy tôi mà không hề dừng lại, chân vẫn cứ theo nhịp và bảo anh đang tham gia câu lạc bộ nhảy cổ điển và ba hoa với tôi về các điệu nhảy. Có lần anh còn rủ tôi đến các câu lạc bộ nhảy của anh. Tôi từ chối, không dám đi vì sợ sẽ quên mất đường về J
Tôi cũng thích một anh bảo vệ khác. Anh ấy có gương mặt tròn xoe và rất hiền. Lúc nào thấy tôi anh cũng chỉ cười mỉm (tôi chưa bao giờ gặp ai cười mỉm mà lại tươi đến thế) và chạy ra mở cửa cho tôi. Người đàn ông nhỏ bé thấp lùn ấy luôn khiến tôi có cảm giác như mình đang bước lên thảm đỏ của một lễ trao giải nào đó. Cảm ơn anh vì luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc như thế.

Cô em gái từ trên trời rơi xuống
Trước khi tôi vào SG sống và làm việc, một ngày, khi tôi đang lang thang trên mạng thì em add nick tôi và nói chuyện với tôi như thể tôi là chị gái của em. Em kể cho tôi nghe về cuộc sống và công việc. Sau này tôi mới biết khi đó em mới làm sales cho một tờ tạp chí dành cho phụ nữ khá được ưa chuộng trong SG và muốn làm quen với tôi vì em phụ trách lĩnh vực du lịch. Em muốn mở rộng mối quan hệ và mạng lưới khách hàng.
Nhưng em giống như ngọn cỏ lau đầy sức sống và tự nhiên như gió như mây vậy. Em kể cho tôi nghe mọi chuyện của em. Em đưa tôi đến quán trà sữa em hay tụ họp với bạn bè thân mà thậm chí sau này tôi còn thân với bạn em hơn cả với em. Em đưa tôi đến quán nhậu ngoài vỉa hè mà ngồi với tôi từ 3h chiều đến 6h mới về. Em đưa tôi đến quán cà phê có cái xích đu nằm ngay trong căn phòng bé nhỏ ấy. E cứ kể mọi câu chuyện bằng chất giọng lảnh lót như pha lê của em. Chuyện buồn hay vui, có khi là kể về một nhân vật mà ghét đến tận xương tủy thì trông em vẫn đáng yêu và đầy thú vị.
Đến giờ, nhiều lúc tôi vẫn thấy nhớ em và mỗi khi tôi có chuyện, tôi lại muốn được gặp em. Không phải để chia sẻ cho em nghe những câu chuyện đầy rắc rối và quá phức tạp của tôi mà chỉ để được quên mọi thứ trong những câu chuyện mông lung, không đầu không cuối của em.

Bà chị từ trong hang chui ra
Đó đúng là bà chị chui từ trong hang ra vì ai mà lần đầu tiên nhìn thấy bả ý thì cũng phải thốt lên: “Thằng khỉ nào vừa sang Thái Lan chuyển giới đây?” Còn sau đó, ai mà đã bỏ mọi sĩ diện để đến nói với bả một câu thì sẽ phát hiện ra bả ấy không phải là người, đó là một bà phù thủy sống ẩn dật trong những hang đá cổ xưa của các câu chuyện cổ thích thỉnh thoảng thò cổ ra trợn mắt nhìn thế gian để… hoài niệm.
Lần đầu tiên gặp chị, tôi hơi hoảng vì tưởng chị là diễn viên quá thì trong một nhà hát nào đó vì mọi cử chỉ, điệu bộ của chị quá sắc sảo và đầy nội lực. Nhưng người ta sẽ tha thứ ngay cho chị mà không để tâm đến sự cường điệu thái quá ấy bởi những cử chỉ ấy quá duyên dáng đầy quyến rũ. Và bạn đừng bất ngờ trước chất giọng khàn (thỉnh thoảng chóe lên đến sững sờ người nghe) pha lẫn nhiều vùng miền, nhiều tầng văn hóa, nhiều lớp suy tư của chị.
Chị là một trong những người làm thay đổi cuộc sống của tôi. Chị bày đù trò cho tôi chơi. Để cuối cùng tôi cũng đành phải lôi chị vào cuộc chơi của tôi. Chị là người duy nhất khiến tôi tin vào những giấc mơ. Con người ta sống trong cái thế giới chật chội và ngột ngạt này thường quá thực tế và coi những giấc mơ là viển vông, họ chỉ tin vào những khát khao về tiền bạc, quyền lực, họ quên đi mất những giấc mơ màu hồng sến sẩm và lòe loẹt. Chị thì khác. Chị hành động thì như một bà phù thủy ghê gớm, chặt chém mọi thứ, ra tay với tất cả những thứ chị thấy chướng tai gai mắt, chửi tất cả những loại người mà chị coi là không ra gì, nhưng suy nghĩ của chị thì như một bài thơ nhẹ nhàng, lãng mạn và day dứt. Thật khó để tả được người đàn bà ấy. Có lẽ chỉ có điều tôi sắp nói sau đây là cách miêu tả chị ấy rõ nét nhất. Chị đã từng có con năm 18 tuổi. Chưa bao giờ tôi hỏi về đứa bé cũng như bố nó. Chị bỏ học từ cấp 3 và bôn ba nhiều nơi. Chị chửi hay như hát quan họ. Chị vừa lấy chồng cách đây vài tháng và chồng chị kém chị 8 tuổi. Valentine năm ngoái, chị ngồi với tôi ở một quán cà phê (mà bây giờ quán đó đã bị đập đi, thay bằng cái khác – có phải vì chị luôn là người hoài niệm nên mọi thứ gắn với chị đều đẹp rồi tan hoang?). Lúc đó chị nói với tôi rằng:
- Nga à, có phải chúng ta luôn nghĩ rằng sống với nhau quan trọng hơn nhiều việc cưới xin, nhất là ở tuổi chị không? Chỉ cần có anh người tình đầy nhiệt huyết bên cạnh là được rồi, phải không em?
- Vâng, đúng thế chị à. Bây giờ thì chị đâu cần đám cưới rềnh rang làm gì, chị chỉ cần một người tình hay ho là được rồi.
- Đấy, ai cũng nghĩ thế, và chúng ta mới thật tuyệt vọng làm sao, em à! – Chị nhìn sâu vào đôi mắt tôi và đặt nhẹ tay lên cánh tay tôi.
Có lẽ cuộc sống thực tế của thành thị khiến chúng ta quên đi những điều tốt đẹp. Người phụ nữ nào mà chả muốn một lần được súng sính trong chiếc váy cưới bồng bềnh ren và hoa? Người phụ nữ nào mà không mơ ước đêm đêm được nằm ôm gã trai thực sự là của mình?
Ngay tối hôm đó người tình trẻ cầu hôn chị và 8 tháng sau, lễ cưới của chị được tổ chức ấm áp trong một khách sạn đẹp cổ kính giữa trung tâm SG với những người bạn thân nhất. Tất cả những người tham dự đều mặc áo dài như trong mộng. Chú rể và cô dâu trao nhẫn cưới. Đọc lời thề và khóc như một bộ phim hoàn hảo nhất mà kinh nghiệm của các diễn viên chính chỉ là cảm xúc và sự… hoài niệm.
Sau lễ cưới của chị, rất nhiều người nói với tôi rằng nhờ điều đó mà họ vẫn tin giấc mơ là có thật. Câu chuyện cổ tích là có thật. Cho dù không phải câu chuyện về công chúa lấy hoàng tử mà về bà phù thủy cưới một gã trai trẻ nhút nhát ở một làng quê xa xôi nào đó.
Nhiều lần khi tôi đang sống dở chết dở với những cuộc tình và cuộc đời thì chị lại ở bên, không phải để an ủi tôi mà để cười vào cái sự nhố nhăng và… buồn cười của tôi. Chị cứ ửng dưng mà lại quan tâm, yêu thương mà lại lườm nguýt như thế đấy.
………….
Xung quanh tôi ở Sài Gòn còn rất nhiều người thú vị nhưng hôm nay tôi sẽ chỉ viết về vài người đầy ấn tượng để mua vui cho cả nhà dăm ba trống canh thôi. Hẹn cả nhà mình entry sau nhé J

December 04, 2012

Lỡ




Đã lỡ một thời lỡ một khoảnh khắc
Lỡ trái tim lỗi nhịp thở dài
Lỡ vòng tay và mùi hương thân thuộc
Lỡ yêu thương níu lại, giấc mơ tình

Sẽ chẳng về được nơi ấy, được đâu
Nơi những con đường phong phanh gió
Nàng Hà Nội vai gầy đợi tình khúc
Được viết lên bởi một gã si tình…

Ta đã quên những ngày đông se sắt
Xe lao nhanh trên phố nắng nhạt nhòa
Đến nơi cốc cà phê nguội lạnh
Vẫn cố hít một hơi như chưa bao giờ lỡ… sự đợi chờ

Ảo ảnh hôm qua là kỷ niệm hôm nay
Ta ru mình rằng mọi thứ đó – chỉ cần quên lãng
Giờ nơi này đầy nắng và ánh đèn rực rỡ
Có cần nhớ chi – nơi ấy buồn chơi vơi…

Sẽ có lúc ta trở về để tìm lại những yêu thương
Những giận hờn của ngày xưa
Những vết sẹo khắc lên tâm khảm
Những run rẩy của sự vỡ òa

Trái tim ơi thôi đừng dằn vặt nữa,
Đã lỡ, đã quên cho một thời vụng dại
Hà Nội sầu bởi đôi mắt mờ sương
Gió se lạnh, ước ao được hơi ấm từ nơi ta đã ra đi
Yêu thương này xin gói lại trọn vẹn… góc tim ta.

SG 4 Dec 2012


November 30, 2012

Có những nỗi đau...


Có những nỗi đau không thể gọi thành tên, không thể nói ra và không ai có thể hiểu được.
Cách tốt nhất để sống với nỗi đau ấy là yêu thương mình thật nhiều =)) 

October 11, 2012

Giữa hai chiều quên nhớ




Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em hai chiều nghiệt ngã…
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia
Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngon thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng Thiên sứ đứng vây quanh
Trái tim mang chở tình yêu chòng chành
Quên và nhớ lắc lư muôn nhịp sóng
Anh là gì? – giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lời khi thốt gọi thành tên…
(Bùi Sim Sim)

September 18, 2012

Mùi hương



Mùa đông năm ấy, tôi đã từng cuộn tròn trong chăn để đọc cho bằng hết cuốn “Perfume” với sự thích thú đến tột cùng, cho dù nó thuộc loại tiểu thuyết kinh dị. Rồi tôi đã từng đếm từng nhịp tim một khi xem tác phẩm ấy được chuyển thể thành điện ảnh. Tất cả chỉ bởi ngay từ khi còn là con bé con chẳng biết gì về sự xa hoa và phù phiếm, tôi đã thích được khám phá những hương thơm của cuộc sống này.
Tôi còn nhớ sinh nhật mẹ hồi tôi còn học lớp 5 hay 6 gì đó, tôi đã lấy tiền tiết kiệm ra để mua cho mẹ 1 lọ nước hoa Miss Saigon. Lúc đó, đấy là loại nước hoa rất được ưa chuộng. Cô hàng xóm nhà bên ngày nào cũng dùng loại nước hoa đó, tôi muốn mẹ tôi cũng được thơm như cô ấy. Ngày đó mẹ tôi đã rất ngạc nhiên không hiểu con bé con của mình nghĩ gì mà lại tặng mẹ thứ xa xỉ như thế.
Tôi nhớ những ngày hè khi trời chuẩn bị mưa, mùi đất, mùi cỏ cây xộc lên đầy sức sống và tinh khôi làm tôi lúc nào cũng phải vươn đầu ra khung cửa sổ nhỏ bé để được hít trọn mùi hương ấy.
Tôi nhớ mùi của Hà Nội sắp vào thu. Khi ấy Hà Nội có mùi thật dịu dàng, lãng mạn, bảng lảng và buồn buồn. Giờ ở SG, tôi tiếc nhất là không được tận hưởng trọn vẹn cái không khí chuyển giao ấy nữa.
Tôi nhớ mùi hương hoa sữa mênh man gtrên mỗi con đường Hà Nội. Mùi hương ấy chẳng đến với ta một cách vô tình mà cố ý sộc thẳng vào đầu óc, đành thức mọi giác quan và khiến ta phải chợt tỉnh ra khỏi giấc mơ về mùa hè đã qua từ lâu lắm rồi…
Những mùi hương đã đi qua tôi theo cách ấy, có những mùi hương thân quen trên ngực áo khiến tôi cứ vấn vương mãi, cũng có những mùi hương trên chiếc khăn mùa đông khiến tôi cứ muốn vùi đôi má lạnh vào đó, cũng có những mùi hương mà tôi bắt mãi chẳng được, cứ lượn lờ trêu trọc tôi rồi vô tình bỏ rơi tôi…
Có những mùi hương đã qua và có những mùi hương đang đến. Mùi hương giống kỷ niệm và cảm xúc.
Dạo này tôi hay bị ám ảnh bởi một mùi hương kỳ lạ mà từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ được trải nghiệm. Bạn hãy nhắm mắt và tưởng tượng xem. Mỗi sớm khi bạn thức dậy, người yêu bạn chạy bộ một quãng đường 3km đến nhà bạn để gặp bạn vì anh ấy muốn anh ấy là người đầu tiên mà bạn sẽ thấy trong ngày. Bạn bước xuống dưới nhà để gặp anh ấy mà trong đầu vẫn đang tự hỏi giấc mơ vừa rồi đã dứt chưa hay mình vẫn đang mơ. Rồi bạn mở cửa, thứ mùi hương tinh khiết của buổi sáng và mùi trong lành của gió hạ gục hẳn cơn mơ vẫn đang luẩn quẩn trong đầu bạn. Bạn bắt đầu hít cho mình mùi hương đầu tiên trong ngày khi đã tỉnh táo. Bạn sẽ cảm nhận được giọt mồ hôi trong suốt đang rịn trên trán anh ấy có vị ngọt lịm khác hẳn với những định nghĩa thông thường về mồ hôi. Bạn sẽ không tham lam ôm người đàn ông ấy ngay bởi anh ấy vừa chạy bộ dưới nắng sớm thật nhanh để gặp bạn và lưng anh ấy vẫn lấm tấm thứ mồ hôi tinh sương và mê hoặc ấy. Bạn phải thật bình tĩnh khi đứng cạnh anh ấy, không là bạn sẽ phản bội chính mình. Một sự trải nghiệm đầy trong trẻo nhưng cũng không kém phần “nguy hiểm” J
Chính vì sự nhạy cảm và tình yêu dành cho mùi hương của tôi lớn đến như vậy nên tôi cực thích nước hoa. Với tôi, một người đàn ông tinh tế hay không, chỉ cần nói chuyện với anh ấy về nước hoa là biết, mặc dù tôi không phải là chuyên gia về nước hoa nhưng khi lắng nghe cách một người đàn ông cảm nhận về mùi hương, tôi có thể biết anh ấy là ai.
Một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ về nước hoa là người đàn ông tinh tế. Còn người đàn ông mua nước hoa đúng với cá tính và phong cách của người phụ nữ mình yêu thì là người đàn ông tuyệt vời. Ai có thể cưỡng lại được người đàn ông như thế chứ?

September 06, 2012

Chít rồi!


(Ảnh: Leo Hai Nguyen)

Lúc nào trong lòng mềnh cũng như lửa đốt ý
Mình cứ đi ra đi vào, đi loanh quanh :)
Mình cứ nghĩ ngợi vớ vỉn
Mình cứ hay mơ mộng
Nhiều lúc mình làm cái này mà lại nghĩ đến cái khác
Người mình lúc nào cũng nóng rực lên như kiểu bị sốt 40 độ ý
Chít!
Hay là… yêu rồi??

August 27, 2012

For Shmily



Một mai anh về qua trường Trưng Vương
Thoáng ngỡ ngàng, vây kín tâm hồn
Mình anh sầu tủi âm thầm đứng
Lòng xót xa thương những cuộc tình
Nam Lộc đã viết như thế trong Một mai khi trở lại. Em cứ bị ám ảnh mãi câu “Lòng xót xa thương những cuộc tình”. Nghĩ thấy đúng, những cuộc tình mà không thành thì đều thật đáng thương và xót xa. Xót thương cho những nhớ nhung, bồi hồi, những yêu thương vun đắp, những giận hờn vu vơ, những nụ hôn rất vội…
Nếu ngày đó mình không dừng lại thì đến hôm nay đã được 8 năm rồi. Đã có lúc em nghĩ sao đã trải qua từng ấy chuyện rồi mà mình vẫn không thể vượt qua được thứ không xuất phát từ phía mình thế.
Chắc đến hôm nay A vẫn không tin là E đã suy sụp như thế nào từ thời điểm đó. A đã khiến em nghĩ rằng tình yêu là không có thật. Tình yêu là thứ ảo ảnh duy nhất trên cuộc đời này có thể lừa mị được con người. Một cánh cửa đã đóng lại.
Đôi khi em tự bảo mình nên yêu và get married với sự cô đơn bởi nó là thứ duy nhất ở bên em, giúp em đi qua được những nỗi đau và kỷ niệm.
Có lẽ anh sẽ ngạc nhiên khi đọc được những dòng này từ em bởi lúc nào anh cũng thấy ở em một sự mạnh mẽ và tỉnh táo. Chắc bởi em không đủ can đảm để nói với anh lúc đó. Thời gian trôi qua khi mọi thứ bắt đầu được xoa dịu, em mới dám đối diện.
Em học được cách không phải lúc nào cũng nên sống thật với chính mình. Vì nếu thế, chúng ta sẽ tự hủy hoại chính bản thân mình mất.
Cánh cửa ấy đã đóng lại thật rồi anh ạ.
Em không biết liệu một vòng tay ôm em thật chặt có khiến em đủ sức mở một cánh cửa mới ra hay không… nhưng ngày hôm nay, em rất muốn anh biết được là em đã vượt qua nỗi ám ảnh ấy. Để anh yên lòng và không phải bận tâm về em nữa.
Ngày hôm nay sẽ qua đi như những ngày bình thường khác thôi, anh nhé!