June 28, 2011

Emotional Tuesday



Buồn: vì đêm qua mơ thấy A iu đi với người khác, ngực như bị vỡ tung không thở nổi.

Vui: vì hai hợp đồng của mình tháng này đã về, đủ doanh số tự ép cho bản thân.

Buồn: cả ngày chẳng làm nổi việc gì ngoài take care maquettee quảng cáo của khách, bị khách hành lên hành xuống hỏng cả người. hic

Vui: cuối giờ chiều chính khách đó đã gọi điện, người đàn ông 40 tuổi ấy đã nói với mình một câu đơn giản: “Anh phục em thật đấy, vừa tận tâm, nhiệt tình lại giải quyết việc nhanh chóng, và còn khéo léo nữa” – mình sướng phổng mũi nói lại rằng mình cũng rất ấn tượng khi được làm việc với một khách hàng như anh.

Buồn: dream vacation của mình đã bị cancel. Thế mới biết cái gì là mơ ước thì thật khó để thành hiện thực vì… mơ ước chỉ là mơ ước! Mình thất thểu đi về trong buổi chiều muộn mà chẳng có tâm trạng nghĩ đến việc gì khác cho đến khi…

Vui: mình gặp gã người Ý hào hoa ngay trước cửa office building. Gã đã nhìn mình từ lúc mình đang bước xuống những bậc tam cấp của tòa nhà (đấy là lời bé Tâm bảo thế). Rùi mình bắt đầu trèo lên cái xe thảm hại và chuẩn bị cong mông lên đạp đề thì gã chặn mình lại:

- No no no! – gã lắc đầu và cương quyết giữ xe mình lại.

-WHAT?? – con bé giật mình.

- Em không thể đi khi không có mũ bảo hiểm được! – gã nói bằng tiếng Anh.

- Em có mà! – mình hét lên vì chẳng hiểu gã này định nói gì cho đến khi mình phát hiện ra là mình…. quên mũ trên văn phòng rồi.

Thế là chẳng kịp nói gì, Tâm đã hiểu ngay tình hình lặng lẽ chạy lên văn phòng lấy mũ cho mình và để mình lại với gã ấy (lần đầu tiên mình ước văn phòng của mình ở trên tận tầng 11 chứ ko phải là tầng 5 - hic).

- Em quên mũ trên văn phòng rồi – mình cười làm hòa vì vừa nãy đã quát gã.

- Em làm ở đâu?

- Tòa nhà này này – mình chỉ nơi mình làm việc.

- không, ý A là ở cty nào cơ?

- Dolphin Media, đây là chi nhánh, head office của bọn E ở Hà Nội.

- Em là diễn viên à? (Thề là mình ko nói sai câu này, nguyên văn là Are you actress? You must be an actress)

- Không, em ko phải là diễn viên.

- Thế sao E xinh thế? (Oạch, mình đổ rầm 1 phát!)

- … (bối rối + phê thuốc!)

- à, E từ đâu đến?

- Em ở HN, vô đây công tác một thời gian.

- Thế chắc E phải mang theo bạn trai nhỉ? - gã nhắc đi nhắc lại câu này 3 lần trong khi mình cười với gã một cách đầy… nham hiểm =))

Sau đó là gã bắt đầu bắn súng liên thanh vào mình. Trong vòng 5 phút mà gã đã kể gã làm ở CBRE, thỉnh thoảng cũng hay bay ra HN, thuê nhà và xe ở đây vì vp của gã cách đây mấy bước chân nên gã đến tòa nhà mình gửi nhờ xe. Gã bảo muốn đi ăn trưa cùng mình vì mình nói được tiếng Anh, có thể giúp gã biết thêm nhìu về VN và vì xung quanh đấy có nhìu cửa hàng đồ ăn Việt rất ngon (mình thề là chưa nhìn thấy một cửa hàng Việt nào ngon quanh đây hết!). Rồi sau khi hỏi mình 1 đống câu hỏi (còn mình trả lời như 1 cái máy) thì gã lộ ra là gã đã ở đây từ năm 2007 roài! Hic, nhưng lúc đấy mình có còn quan tâm đến những gì gã nói nữa đâu vì mình mải… ngắm gã. Gã còn có vẻ tự hào về cái vẻ đẹp rất được ý thức bởi chính bản thân gã nên gã hỏi mình một câu để kết: “Em có biết A đến từ đâu ko?”

- Từ Ý – mình hét lên như kiểu E biết tại sao A lại đẹp trai thế rùi! Hic!

Và cuối cùng là màn trao đổi số điện thoại truyền thống.

Về đến nhà, bé Tâm bảo mình: “Anh ý đẹp trai quá chị ơi, E biết A ý cứ nhìn chị mãi nên dù chân đau khập khiễng (vì đôi giày mới mua) thì E vẫn lên tầng 5 lấy mũ cho chị đấy!”

Mình cười và đưa cho con bé tin nhắn mà gã vừa nhắn cho mình: “…looking forward to our lunch - Mauro”

Buồn: Lỡ tay mua 1 lọ nước hoa Channel đắt hơn 3tr chỉ vì mê mẩn hương thơm của nó đến nỗi mụ mị cả đi, ko còn thấy cái gì là thơm nữa. Tiếc tiền đứt ruột đứt gan lun. hic.

Vui: Vì quá hài lòng với mùi hương mới đến nỗi đi ngủ cũng đặt nó bên cạnh.

Kết thúc một ngày đầy emotion là mình nằm dài trên giường, tự vuốt ve mình bằng nhạc của Ngô Thụy Miên và đọc Quo Vadis diệu vợi.

(Ảnh trên được chụp qua cửa sổ phòng làm việc của mình trong 1 chiều SG mưa tầm tã... và buồn miên man)

June 09, 2011

Luvme nha!




Một buổi chiều Sài thành nắng ngủ quên.
Cô ngồi bên anh trong một quán nhỏ ven đường.
Anh bảo phải mời cô đi nhậu thôi, cô ngạc nhiên “đi nhậu vào lúc 3h chiều hả anh?”
“Ừ, người Sài Gòn nhậu cả ngày ý em ạ!” – anh cười và kéo tay cô, ra hiệu cho cô ngồi lên xe anh.
Đó giống như một quán cà phê nhỏ hơn là một quán nhậu: “Nhậu ở trong quán cà phê hả A?” – cô hỏi và lưỡng lự không muốn bước vào.
“Em vào đi, hỏi hoài à!” Anh lại lôi cô vào quán và gọi… rượu!
Rượu rum được mang ra và cô bắt đầu thấy thoải mái khi nhìn anh… pha rượu. Ban đầu là một cốc với viên đá to đùng choáng gần hết chiếc cốc cũng to đến nửa lít. Anh rót soda gần đầy cốc rồi mới rót tiếp rượu rum vào. Cô lanh chanh định cầm lên uống thử, anh giật ngay lấy cái cốc và lườm cô. Chậm rãi, anh đổ đường và vắt một quả quất vào trong cốc.
“Phải có tắc mới thơm em ạ!”
“Tắc là cái gì hả A?”
“Là cái đó đó” – anh chỉ vào quả quất. Cô cười phá lên thích thú.
Pha rượu xong cho cô, thì đồ nhậu cũng được mang ra. Một đĩa cánh gà chiên nước mắm, một đĩa dồi xào dưa và cuối cùng là khoai tây chiên – thứ cô nằng nặc đòi bằng được.
Anh đưa cốc rượu to đùng cho cô, cô nhìn mà phát hoảng, cho đến khi thứ chất lỏng đó chạm môi cô. Nó mát dịu để xua đi cái nóng nực của thành phố đông đúc, nó êm nhẹ để xoa dịu bao lo lắng, buồn bực trong cô. Nó tê tê để giúp cô quên mọi thứ trong chốc lát.
Anh nhìn cô rồi bật cười.
“Em phê rồi anh ơi!” – cô hét ầm lên.
“Thế mà lúc nào cũng khoe khoang là tửu lượng tốt lắm, mới có một hớp mà đã phê, xạo thế?”
“Kệ anh, nhưng em phê thật rồi”. Cô hứng chí uống một mạch gần hết cốc rượu.
Để cô trấn tĩnh lại sau cơn bão dịu nhẹ dễ thương đến từ rượu rum ấy, anh hỏi: “Quen trong này chưa em?”
“Cần gì phải quen hả anh? Em hợp trong này lắm. Món ăn nào em cũng thấy ngon, gặp ai em cũng thấy dễ thương, đi đâu cũng thích anh ạ ^^”
“Em tính ở đây bao lâu?”
“Em không biết! Bao giờ xong việc thì về.”
“Em thuê nhà và xe trong này rồi. Nhà em rộng và có đủ mọi đồ đạc. Em ở khu phố Tây, hai, ba giờ sáng ra đường vẫn gặp tụi Tây ôm nhau đứng giữa đường hát. Vui lắm anh ạ!”
“Anh thấy em hợp ở đây đấy!”
“Vâng, em thích ở trong này lắm”
“Vậy sao mắt em buồn thế?”
“Anh nói linh tinh gì thế?” cô cầm cốc lên và uống hết một hơi. Anh lại phải pha cho cô một cốc khác, lần này nhiều rượu rum hơn. Màu cốc đậm hơn, đẹp hơn, quyến rũ hơn…
“Chiều qua trên đường về nhà, anh đi qua chỗ em làm, thấy em chuẩn bị về, anh định gọi lại nhưng thôi, thấy em đạp mãi xe không nổ máy, anh thương lắm.”
“Hứ, thấy em cong mông đạp xe đâu hết cả chân, anh không ra giúp thì thôi, lại còn đứng đó nhìn rồi còn làm bộ thương em nữa. Đồ dở hơi!” – cô cười toe toét!
“Sao em không thuê xe khác đi? Người thế này mà đi xe xấu à?”
“Đừng có mà chọc em nhé, quan trọng gì cái xe, quan trọng là người đây này!” cô nguýt anh một cái thật lâu.
“Hồi mới vô đây anh cũng vất vả và cô đơn lắm, phải mất một thời gian dài mới quen được. Ai bảo Sài Gòn rộng quá, tấp nập quá, nhanh chóng quá.”
“Nhưng em thích thế, em hợp ở đây anh ạ!”
“Thế anh mới thương em. Trông em gầy hơn hẳn so với lần trước anh gặp em. Em nhỏ bé thế? Thương thế…”
“Đừng thương em, em đủ sức và tinh thần để có thể xoay sở được mọi thứ” -  mắt cô tối đi – “đừng thương em, mà hãy yêu em!”
“Hãy yêu em thay vì thương em, như thế em sẽ hạnh phúc hơn và chịu đựng tốt hơn!” Cô nói, ánh mắt nhìn đi đâu đó anh chẳng theo nổi.
Anh kéo sát ghế gần bên cô, định vươn tay ra ôm lấy đôi vai gầy của cô. Cô đưa tay cản. “Hãy yêu em từ sâu thẳm con người anh nhé, đừng làm gì cả, vì những thứ đó phù phiếm lắm, sẽ tan nhanh hơn bất kỳ thứ khác trên đời này.”
Anh ngồi ngay ngắn lại và nhìn cô một lúc lâu…
“Em uống hết 3 cốc rồi đấy, em say rồi, anh đưa em về nhé!”
“Đã muộn đâu anh? Nhưng anh đưa em về văn phòng đi, em phải làm việc tiếp. anh đã đánh cắp mất nửa tiếng của em rồi, hôm nào em sẽ ăn cắp hẳn một tiếng của anh, phải bắt anh trả nợ mới được!”
“Haha, nói được như thế là còn tỉnh táo lắm đấy!”
Anh đưa cô về và trước khi tạm biệt, anh nói: “Anh không thương em nữa đâu, em yên tâm nhé! Thứ 7 này, anh có cả buổi chiều để em “ăn cắp” đấy!”

May 20, 2011

Get over it!




Nó chạy ra khỏi khách sạn trong lúc trời mưa mau mà chẳng mượn được cái ô nào cả.
8 giờ hơn rồi mà nó chưa ăn. Chẳng biết ăn gì nữa. Lúc mới vào, nó cứ nghĩ việc đáng sợ nhất là phải… đi sang đường Lê Thánh Tôn để sang bên kia – nơi mà khách sạn của nó ở đó.  Nhưng bây giờ, việc đáng sợ nhất của nó là mỗi chiều khi đi làm về, sợ nhất là phải nghĩ xem tối nay ăn gì. Lần đầu tiên, sau gần 2 tuần ở đây, nó mới thấy nhớ nhà đến thế. Bỗng thấy ngạt thở.
Chẳng biết nó đang làm đúng hay sai nữa, chỉ biết việc cần làm thì phải làm thôi. Ko biết sức lửa này còn cháy được bao nhiêu nữa. Một chị đồng nghiệp đã hỏi nó: “E không có đồng minh hả E?” Nó trả  lời tỉnh queo: “Không ạ”. Nó không có vì đơn giản chỉ muốn được làm đồng minh của tất cả mọi người mà thôi.
Đã ở đây được gần 2 tuần rồi. Còn bao nhiêu việc phải làm nữa. Chẳng biết lúc nào sẽ về. Có căng thẳng đến thế nào thì cũng phải nghĩ đến những việc tốt đẹp để tự trấn an mình. Chẳng thấy sợ, chỉ cảm thấy cô đơn và căng thẳng vì phải lo quá nhiều thứ mà đáng ra không phải lo đến mức như thế. May mà đã tìm được nơi ở cho bớt tạm bợ. Trong 2 tuần đổi đến 3 khách sạn, đã quá chán với việc nhồi nhét mọi thứ vào cái vali nhỏ bé của mình để thay đổi chỗ ở rổi.
Ngày nào cũng phải nghĩ võ để nói chuyện với các đối tác, chưa tính các đối tác là khách hàng. Thậm chí chỉ là đối tác thuê nhà thôi cũng phải nghĩ để làm sao có giá rẻ nhất mà lại được nhiều dịch vụ nhất. Nghĩ hết nước hết cái, thuyết phục bằng cả lý lẫn tình. Những cuộc nói chuyện như thế diễn ra hằng ngày và kéo dài như vô tận.
Không chán nhưng kiệt sức. Nhét tạm miếng bánh mỳ mua ở cửa tiệm bên cạnh khách sạn vào mồm mà muốn bật khóc. Ở nhà, nếu căng thẳng, nó sẽ khóc cho chán rồi chạy xuống nhà ăn cơm với bố mẹ nhưng ở đây, nó ko được làm thế vì sợ ảnh hưởng đến những người ở bên cạnh nó và có thể sẽ dựa vào nó. Thế là lại thôi.
Chẳng có ý định viết những điều như thế nhưng nó không làm cách nào để giảm stress ngoài việc chia sẻ cả. Nó bây giờ giống như mũi tên, không có cách nào ngoài việc phải lao về phía trước mà không được ngoảnh lại, hoặc tiếc nuối, hoặc nghĩ ngợi, hoặc bối rối. 
Cố lên, mọi việc sẽ được giải quyết tốt đẹp thôi, phải không?

April 27, 2011

Đã chán thì cho chán hẳn luôn!


Mình ghét kiểu đàn ông cứ nhắc đến 1 serious trouble nào đó là trốn tránh và không dám đối thoại.


Nếu đã chán đến thế rồi, mình sẽ cho chán hẳn luôn.

Không xứng đáng với tình cảm, sự quan tâm, chăm sóc của mình.

Mình cũng chán rồi! Chán đến chẳng thèm nghĩ đến nữa.

Không bao h quay đầu lại nữa đâu!

April 26, 2011

David comes back




Một ngày đầu hè nắng chưa gay gắt nàng nhận được mail của anh. Anh bảo đã trở lại Việt Nam và muốn gặp nàng. Vì có thể nàng sẽ đi công tác nên hẹn mấy lần chẳng được. Chuyến công tác của nàng hoãn lại đến tháng sau nên nàng viết mail cho David. Anh trả lời nhanh một cách kỳ lạ.
Sáng hôm ấy nàng chờ anh ở quán cà phê dưới chỗ nàng làm việc. Da anh hồng hào hơn so với đợt mùa đông lạnh mà nàng gặp anh. Có lẽ là do đi nhiều – anh bảo nàng thế. Anh kể cho nàng nghe chuyến đi lâu dài vừa rồi của anh, anh về Úc rồi trở lại London – nơi anh đã làm việc, sau đó lại đi Campuchia. Và khi trở về Việt Nam, anh trở thành một busy man với hàng núi việc cần giải quyết. Anh kể về công việc đầy hứng thú và nhiệt huyết.
Anh uống Sô-cô-la đánh đá còn nàng ăn bánh ngọt. Anh bảo nàng kỳ quặc. Mùa đông ăn kem còn mùa hè ăn bánh ngọt. Nàng cười và bảo nàng còn lập dị nữa cơ. Anh trợn tròn mắt ngạc nhiên rồi cả hai cùng phá lên cười.
Nàng bảo nàng sắp vào SG công tác. Anh nói giữa tháng 5 anh cũng vô đó. Anh mở bản đồ và chỉ cho nàng chỗ anh ở, chi nhánh của anh ở trong đó và bars anh hay đi. Anh cũng bắt nàng chỉ cho anh khách sạn nơi nàng ở và bars nàng hay đến. Rùi anh lấy bút nối chỗ anh và chỗ nàng lại với nhau. Anh bảo gần quá, thế này thì đi bộ cũng được.
Anh hỏi nàng còn stress nữa không, nàng bảo mấy hôm nay tâm trạng nàng không được tốt lắm. Anh mách nàng nên đi massage. Thế là lại một tràng về massage ở đâu tốt, ở đâu rẻ bắt đầu. Rồi trong lúc hứng thú, anh đứng dậy và vòng tay ra gáy nàng… bấm huyệt. Nàng hoảng quá hét ầm lên: “David ơi, đây là quán café, anh không “ví dụ” được ở đây đâu! haha”
Gặp lại David nàng thấy vui và bỗng dưng mọi chuyện tốt đẹp trở lại. Nàng kể với anh về chương trình truyền hình nàng sẽ làm sắp tới, anh lắng nghe và thỉnh thoảng cho nàng những lời khuyên.
Anh nói cuộc sống ở Việt Nam thật tuyệt. Anh hẹn nàng một ngày nào đó ở SG, anh sẽ dẫn nàng đến một nhà hàng A thích và nàng sẽ dẫn anh đi ăn… ốc. Anh bảo đã ăn ốc ở HN rùi và không thấy thích lắm. Nàng nói nhưng ốc ở SG thì ngon tuyệt và anh phải thử. Anh đành nhượng bộ.
Vậy thì hẹn gặp lại anh ở SG nhé!
À, welcome back, David ^^ Mai nàng sẽ bảo một bạn sales bên nàng đến gặp bạn Marketing Manager bên anh! ;))

April 15, 2011

Một ngày dài



Sáng sớm anh đã nhắn tin và gọi cho mình chỉ để hỏi: “Cá chết chưa?” – Hic, anh mua cho mình 6 con cá mà chỉ sợ mình không biết cách chăm sóc. Chiều qua anh đã giảng một bài về cách nuôi cá. Nghĩ cũng lạ, anh tính tình phóng khoáng, chẳng biết chăm sóc cho ai cả, thậm chí chính bản thân anh nhưng lại biết chăm chút cho cái bể cá tiền triệu đẹp mê hồn. Nhìn bể cá nhà anh, mình thấy mệt mỏi và nghĩ suy đều tiêu tan. Những con cá thong dong bơi lượn như trên thế giới này chẳng có gì là khủng khiếp và cuộc sống thật dễ chịu như làn sóng nước được quẫy bởi chiếc đuôi điệu đà của lũ cá.
Vừa đến công ty, mình đã đi tìm lũ cá để gọi điện cho anh thông báo là chúng nó vẫn sống nhăn nhở. Anh lại nói: “lạ thế??” – không biết nên hiểu câu này như thế nào? Hic!

-------------
Trưa đi uống rượu với một vài anh bạn. Bên trái là người đàn ông từng trải, sau bao nhiêu năm, đáng ra đây là lúc anh ấy phải được hạnh phúc và an nhàn thì có thể, đây lại là lúc để anh ấy bắt đầu lại. Nỗi buồn cứ thỉnh thoảng lại lướt qua làm mờ đôi mắt ấy. Thế mới biết con người bao giờ cũng tự do. Cho dù ai đó có cố gắng níu giữ, kìm kẹp, dỗ dành thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể “sở hữu” được bất kỳ ai. Bên phải là người đàn ông đặc biệt. Anh ấy vẫn buồn. Hôm nay anh ấy uống không nhiều. Anh ấy cũng là người yêu tự do nên anh ấy xác định sẽ để mất vài thứ - vì sự tự do ấy.
Ôi những người đàn ông tự do, sao ánh mắt của họ vẫn buồn đến thế? Cái giá của sự tự do đắt đến thế sao?

-------------

Một lúc nào đó, một thời điểm nào đó, ở một nơi nào đó, khi mình không còn để ý đến không gian và thời gian nữa. Là lúc mình được ôm anh trong vòng tay. Chỉ cần được ôm anh thôi là mọi tủi hờn, giận dỗi, xấu hổ, nhục nhã, mệt mỏi, xấu xí đều lùi lại phía sau. Những lúc ấy, nơi ấy, cảm xúc ấy là mãi mãi. Thời gian vẫn dừng lại… vô định…

-------------
Tối về cả nhà đang ăn cơm. Trên TV đang bật bài hát của em Bảo Thy. Thấy em ấy đang nhảy nhót như cào cào trong một cái… hốc mà trên cái hốc ấy có chữ “Lona”. Mình buột miệng hỏi thằng em: “Sao Bảo Thy lại được gọi là Công chúa Lona hả E?”
Nó trả lời nhiệt tình đầy am hiểu: “Vì đấy là kiểu ghép chữ rất phổ biến của bọn sao. Lona là được ghép lại từ chữ Loan – tên thật của Bảo Thy”
Mình chưa hết hoảng vì sự nhảm nhí ấy thì thằng em mình lại tuôn ra tràng nữa: “Thì giống như tên Vân Navy ấy, được ghép từ chữ Vân-y tức là Vân yêu!”
Oạch, mình bấn loạn toàn phần luôn, ngơ ngác quay sang thằng em đang cười rất khoái chí vì lần đầu tiên chị nó… ngờ ngệch đi hỏi nó một việc quá đơn giản. Rồi mình nháy mắt với nó: “Em ơi, thế từ giờ em gọi chị là Nga Nagy nhé!”
Nó cười sặc cả cơm ^^

April 14, 2011

On the stage of life



Trên sân khấu, diễn viên phụ hay diễn viên chính đều cố gắng để làm tròn vai diễn của mình. Ông đạo diễn chỉ đạo toàn vở kịch. Đấy là một điều tích cực.

Những diễn viên phụ luôn nỗ lực để một ngày nào đó được giao cho một vai thứ chính, và mơ ước về một vai chính trong vở kịch dành riêng cho họ. Điều đó cũng tốt vì đó là tham vọng và những ước mơ rất đỗi bình thường của con người. Có điều, họ sẽ lên vai chính bằng cách nào? Có thể ngày nào họ cũng tập luyện, có thể họ sẽ làm cách khác đơn giản và dễ dàng hơn nhiều. Cũng tốt thôi vì cuộc sống là sự vận động đi lên. Các diễn viên có nhiều cách để họ trụ lại được nơi sân khấu đầy nghiệt ngã và biến động ấy.

Chỉ khổ thân ông đạo diễn. Chỉ đạo cả một vở kịch không phải đơn giản. Đôi khi ông nhầm lẫn giữa chính và phụ, giữa thật và giả, giữa đúng và sai. Những câu chuyện gossip thật thú vị nhưng không ít trong số đó thật lố bịch mà người ta vẫn căng tai để nghe nó. Ví dụ như có ai đó bảo ông một diễn viên chính đang ghen ghét, đố kỵ và luôn đi so sánh mình với một diễn viên phụ nghề chưa vững. Hay có ai đó nói với ông rằng người kia đang đầy nhiệt huyết, hết mình và hy sinh vì vở kịch. Ông vẫn tin hay sao? Ai dám thẳng thắn mà nói rằng họ đang làm cho chính bản thân họ trước đã. Thật tiếc cho những diễn viên chính khảng khái và tìm thấy hạnh phúc thực sự trong vai diễn của họ.

Chúa có thật hay không thì chưa biết nhưng người ta vẫn tin. Một niềm tin mù quáng. Thế nên cuộc sống này mới đầy tội lỗi và sai lầm. Và sau đó người ta lại mong được cải hoàn, để rồi lại mắc lỗi.

Vẫn biết những chuyện lố bịch vẫn xảy ra trong cuộc sống, thậm chí có lúc ta biết trước nó sẽ đến và ta hiểu rằng đôi khi nó khiến cuộc sống thêm thú vị giống như cái vị oi oi hôi hôi làm món thịt cừu trở nên đặc biệt nhưng mỗi khi nghĩ đến nó, người ta vẫn không khỏi nực cười.