August 10, 2012

Khi tóc em buông...

(Ảnh Leo Hai Nguyen)

Khi mái tóc em buông,
Chẳng còn yêu thương, chẳng còn vấn vương
Khi những ngón tay em buông
Chẳng còn giận hờn, chẳng còn van lơn
Khi em bước chân đi
Sẽ quên hững hờ, quên dại khở
Quên những giấc mơ đầy lo sợ
Quên giật mình mỗi khi biết 
Anh lừa dối
Quên đi rằng, hạnh phúc đôi khi...
Chỉ là một cơn mơ...
... không có thực
...
Bước chân em lạnh lẽo trong đêm tối
Bờ vai em khô lạnh
Đôi môi em mặn chát nước mắt em
Em ra đi 
để bảo vệ cho chút kiêu hãnh và ngạo mạn cuối cùng
... còn sót lại
từ những vết thương chưa kịp lành...

SG, hoàng hôn 10.8.2012

July 18, 2012

Let's grow up!!!


Tình yêu là trò chơi của những đứa trẻ chưa lớn.
Đã đến lúc phải lớn rồi!!!


July 04, 2012

ĐỨA TRẺ THAM LAM


Tôi là đứa trẻ tham lam, lần nào bú mẹ, 
tôi cũng bú hết cả 2 bầu sữa, không bao giờ tôi bú một bầu, 
vì một là không đủ với tôi…




Khi tôi nhìn thấy những bức ảnh của anh, tôi đã thốt lên: "Anh ấy đang chụp tâm hồn mình!" Tôi ngồi đó suốt 5 tiếng đồng hồ, đối diện với chính bản ngã của mình thông qua những bức ảnh anh chụp. Có lúc tôi gào lên vì niềm sung sướng, hạnh phúc như vỡ òa, có lúc tôi lại nức nở vì sự cô đơn, mơ hồ, diệu vợi đã ám ảnh tôi nhiều hơn tất cả những nỗi ám ảnh khác. Anh khiến tôi tìm lại chính mình…
… trong một ánh đèn đỏ mờ tối

… trong một cơn mưa day dứt lạnh buốt xương


… trong một buổi chiều lặng lẽ dập dờn ánh hoàng hôn

… trong nỗi cô đơn tưởng chừng như khô khốc, tái tê và bẽ bàng

… trong giọt nước mắt ấm ức cứ chảy ngược vào trong, không thể thoát ra khỏi ngấn mắt

Trái tim tôi đã có những lúc thắt lại như thế. Chỉ bởi… tôi tham lam. Tôi tham lam vì một công việc với tôi là chưa đủ, tôi sẽ làm nhiều việc để đến kiệt sức, đến điêu tàn mới thôi. Tôi tham lam vì công việc chỉ thỏa mãn tôi được sự đam mê, không phủ lấp được tôi nỗi cô đơn. Thế là tôi lại tham lam trong tình yêu. Vì tình yêu duy trì những thứ sâu thẳm nhất trong tôi, vì tình yêu khiến tôi nhận ra tôi không phải là cái máy luôn làm việc hết công suất. Vì tình yêu là thứ tôi không thể có được trọn vẹn vì sự tham lam ấy.


Tôi mang đến sự bất ổn cho người yêu bởi anh ấy luôn lo sợ không có tôi được trọn vẹn. Tôi giống như cái thứ nước sôi 100 độ luôn vỡ ra khỏi cái cốc nhỏ bé và chảy đi khắp nơi, những cái cốc yếu luôn sợ hãi không thể đựng nổi tôi. Mà khi tìm được cái cốc khỏe mạnh để đựng tôi rồi thì tôi lại bắt đầu bốc hơi dần lên. Đàn ông sợ tôi.
Càng ngày tôi càng ít tìm thấy thứ đồng điệu được với tâm hồn mình cho đến khi tôi gặp những bức ảnh của anh. Anh không phải là tay chụp ảnh xuất sắc như những người tôi từng gặp và làm việc nhưng ảnh của anh, tranh của anh giống như con thuyền giúp tôi lang thang, vùng vẫy trong vùng sông nước của tâm hồn mình.
Cảm ơn anh khiến tôi trở lại những cảm xúc từ ký ức và nuôi dưỡng những hy vọng cho hiện tại và tương lai.


Ảnh by Leo.HaiNguyen, từ facebook của anh

June 08, 2012

Hạnh phúc và nỗi sợ hãi…



Anh xuất hiện trong thời điểm mà nỗi cô đơn của cô trở thành một sự chai lỳ bướng bỉnh, khi cô đã quen với sự cô đơn & sắp đạt được thỏa hiệp với nó.
Cô xuất hiện thế nào trong cuộc đời anh, cô không biết và không quan tâm.
Một lần đi ăn trưa tại quán cơm quen thuộc đông đúc ven đường, cô không thể tìm được chỗ ngồi, đang loay hoay, anh kéo ghế và hét lên cái giọng trọ trẹ của một gã Tây mới học tiếng Việt: “Ngồi đây, mau lên”. Cô mỉm cười và bước tới, ngồi ngay trước mắt anh, thách thức những đồng nghiệp nữ xung quanh anh đang nhìn anh với vẻ đầy ngưỡng mộ.
Anh nói hầu hết trong bữa trưa đó. Cô thì nói chuyện với đồng nghiệp của anh bởi cô phát hiện ra đồng nghiệp của anh có thể giúp cô có được một hợp đồng nào đó trong công việc. Anh hào hứng, anh nói thứ tiếng Việt chưa sõi một cách đầy tự tin và sung sướng. Cô thấy anh quá trẻ và quá nhiều nhiệt huyết để hợp với cô. Ăn xong, cô đứng dậy đi về, chẳng nhớ nổi mắt anh màu gì.
Một tuần sau cô không đến quán ăn đó vì bận.
Khi trở lại, anh vẫn ở đó. Cô đi qua anh đến bàn phía sau, hai người ngồi quay lưng về nhau. Không nói một lời. Anh kết thúc bữa ăn sớm hơn, đứng dậy trả tiền và bất ngờ đưa cho cô 1 tờ giấy trắng tinh. Cô đang bận nói chuyện điện thoại, ra hiệu chào anh. Anh im lặng không nói câu nào, bước đi.
Gọi điện thoại xong, cô lật tờ giấy trắng tinh ấy lên. Thì ra là name card của anh. Anh muốn cô gọi cho anh. Cô mỉm cười và đi về. Cô không vội.
Chiều hôm ấy cô nhắn tin cho anh. Một vài tin nhắn qua lại. Hầu hết là những tin nhắn e dè, hỏi thăm nhau một cách xã giao. Suốt một tuần ấy, ngày nào anh cũng nhắn cho cô.
Sáng nào cô cũng bắt đầu một ngày làm việc bằng tin nhắn “Em khỏe không? Em cố lên” bằng tiếng Việt của anh. Tối nào cô cũng được chúc ngủ ngon. Anh thách thức và chọc tức nỗi cô đơn của cô bằng sự ngọt ngào, kiên trì và lịch sự quá mức.
Vậy là cô phải trả lại anh bằng một cuộc hẹn. Lúc 5 giờ chiều, một chiều thứ 7. Tại một quán café Pháp. Ai bảo anh là người Pháp và ai bảo cô yêu những bản tình ca Pháp đến vậy.
Cô đến muộn vì không biết phải mặc cái gì cho hợp. Sự trẻ trung pha chút nghịch ngợm của anh đối nghịch với thứ áo váy sexy và đầy sự lãng mạn mà cô có. Thôi thì chả nghĩ nữa, cứ mặc bừa. Và may mà không nghĩ nữa nên cô mới đến muộn 30 phút.


Anh ngồi đợi cô trên tầng 2 của quán với mái tóc được chải gel kỹ lưỡng. Anh trẻ trung, khỏe mạnh và sôi nổi. Cô đắm chìm vào thứ hào quang dịu nhẹ tỏa ra từ anh. Anh bảo anh là người Pháp gốc Đức. Ở nhà, anh nói tiếng Đức với bố mẹ. Anh đã ở Nhật, Hàn Quốc và giờ là Việt Nam. Anh kể cho cô nghe về những nơi anh đi, về những người bạn Nhật, và thậm chí cả cô bạn gái cũ đã yêu hai năm – mà cô không cần phải hỏi 1 lời. Anh không màu mè, không tán tỉnh và đầy nhiệt huyết.
Anh nói không dừng đến khi phát hiện ra cô quá đói để hiểu anh đang nói gì. Họ đến một quán ăn Nhật và tận hưởng những món ăn như tận hưởng thứ mật ngọt mà cuộc sống đang mang lại cho họ.
Anh đưa cô về với lời hứa về một tối nhạc Jazz đầy phong cách bên ánh nến và rượu.
Anh đã giữ lời hứa thật ngọt ngào và vẫn đầy sự lịch lãm của người Pháp. Suốt buổi tối anh khấy động cả một khu vực trong quán, ai cũng ấn tượng và đến bắt chuyện với anh. Cô cười không ngớt mà quên mất rằng nỗi cô đơn và nỗi sợ vẫn cố giành giật cô khỏi anh.
Tối đó anh đưa cô về khi trời mưa nặng hạt. Anh không mặc áo mưa bởi cô bảo cô thích mưa. Anh ướt còn cô thì không. Dừng lại trước cửa nhà, cô bảo anh hãy mặc áo mưa đi, không sẽ cảm mất. Anh mặc còn cô thì mở cửa. Anh leo lên xe. Một phút trôi qua. Cô quay lại và anh ở ngay phía sau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ như trong những giấc mơ, tưởng có tưởng không. Và anh đi mất dưới làn mưa trắng xóa.
Cô thấy trong trái tim mình bỗng nảy lên một hạt mầm xanh nhỏ xíu, mềm mại và yếu đuối. Đúng lúc ấy, cô bắt đầu sợ hãi. Có quá nhiều thứ để sợ. Nỗi cô đơn hăm dọa cô, nụ hôn vừa rồi là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi mà sẽ ám ảnh cô.

Đã lâu rồi cô không hẹn hò. Cô quên mất làm sao để dating với một ai đó, quên mất cách bộc lộ cảm xúc, quên mất cách chăm sóc và thương yêu. Cô sợ rằng hạnh phúc có thể hủy hoại con người bởi sức quyến rũ ma mị từ nó. Đã từ lâu, cô tin rằng hạnh phúc chỉ khiến người ta đau khổ vì họ cứ ra sức để đạt được nó. Và cô chạy trốn.
10 ngày trời anh gọi điện, nhắn tin, hẹn cô đi ăn tối, cô không trả lời hoặc từ chối thẳng thừng. Anh không hiểu được chuyện gì xảy ra. Anh gần như phát điên.
Cô viết cho anh một cái mail. Cô muốn một mối quan hệ nghiêm túc. Cô muốn được tìm hiểu anh nhiều hơn. Muốn được biết rõ về nhau hơn. Anh chỉ trả lời bằng một tin nhắn: “Vậy tại sao em không chịu gặp anh?”
“Vì em sợ!” – cô trả lời.
“Seeing me is a pleasure, not a fear!” – Anh ngạc nhiên.
“That pleasure brings me a fear!” – Cô tuyệt vọng.
Anh không hiểu. Không chịu nổi nữa rồi. Anh nhắn một loạt tin bảo rằng anh không chơi trò này nữa. Anh chán trò chơi này rồi. Bao giờ cô mới chịu dừng lại?
Cô buồn và nói: “Sao em có thể dừng lại khi ta chưa bắt đầu?”
Một buổi trưa. Một ngày bận rộn. Anh nhắn rằng chỉ có 1 tiếng để ăn trưa với cô, nếu cô đồng ý.
Cô đến quán và chờ anh trước. Anh vẫn trêu trọc cô và mọi người trong quán để cô cười, để quên đi mọi căng thẳng. Cô vẫn mỉm cười và nhìn anh. Lần đầu tiên cô thấy rõ được màu mắt anh. Đó là thứ màu pha trộn giữa grey, blue & green. Cô không thể gọi được tên màu mắt ấy. Cô hỏi anh: “Mắt anh màu gì?”
Anh bật cười trước câu hỏi ngô nghê ấy. Anh hỏi: “em không thấy sao?”
Cô lắc đầu. Em không thấy được. Em chịu, em không biết đó là màu gì.
“Nó thay đổi thường xuyên theo tâm trạng” – anh đành trả lời trước sự suy tư của cô.
“Vậy thì tâm trạng của anh giờ thật khó đoán” – cô buông một câu.
“Vì anh không thể hiểu được. Em bảo em muốn biết rõ hơn về anh nhưng không chịu gặp anh. Em bảo em thích tận hưởng cái cảm giác nhớ một ai đó. Vậy thì sao mình không gặp nhau sau 2 tháng nữa để E có thể tận hưởng nó? Anh thì không chịu được, anh không thích như thế. Anh sẽ dừng lại, anh sẽ không cố gắng để gặp em nữa đâu.”
Cô im lặng trước những điều anh nói. Thấy cô im lặng quá lâu, anh sợ cô buồn nên nhìn cô đầy trìu mến: “Em biết không, bây giờ anh rất muốn hôn em.”
“Em cũng vậy. Nhưng em không chiến đấu được với sự sợ hãi trong em. Em sợ sự đổ vỡ, em sợ cô đơn lại một lần nữa…”
Vậy thì em muốn sao? – Anh hỏi trong tuyệt vọng
Cô lại nhìn anh rồi quay đi.
Con đường phía trước bắt cô phải lựa chọn, đi thẳng, rẽ trái, rẽ phải hay đứng yên? Anh thì đang ở phía sau.
Cô đi thẳng và không quay lại. Bởi cô đang khóc…

(Viết tặng anh cho những thứ chưa bắt đầu)


                                                               

May 15, 2012

Cần lắm…



Những cơn mưa Sài Gòn bất chợt cuốn trôi những nực nội của một ngày nắng nóng, cuốn trôi luôn cả những nỗi nhớ bâng quơ và những cảm xúc chênh vênh chẳng thể gọi tên.
Lần đầu tiên tôi được sống trọn vẹn trong những ngày đầu của mùa mưa nơi đây, tôi thấy mình bắt đầu cảm nhận được Sài Gòn nhiều hơn. Những cơn mưa chợt đến chợt đi như nỗi buồn của cô gái mười tám. Không báo trước, đầy sững sờ, đầy thích thú, đầy lo sợ, đầy vấn vương và cũng qua đi thật nhanh. Đã lâu rồi, tôi không viết cho riêng mình.
Chỉ bởi tình yêu trong tôi dường như đã cạn. Khi không yêu, tôi không thể làm được gì. Tôi đơn độc và tôi xấu xí. Và đặc biệt là tôi không nghe được trái tim tôi nữa.
Vậy là tôi cần lắm…                                            
Cần lắm đôi tay gầy, chặn khẽ nước mắt này
Chở che trong bao nhiêu nồng cháy
Cần một người hiểu, cần một người yêu
Cần một người dìu bước qua cô liêu.
Biết đâu chữ ngờ, cũng biết không bao giờ
Có thể nào quay ngược thời gian
Mà sao bao vết thương, vẫn chưa lành vấn vương
Gửi đợi chờ vào hư vô…
Bài hát của Trà My trong một chiều tối tình cờ nghe được đã chạm đến những điều sâu thẳm nhất nơi con tim tôi. Không hiểu tại sao cô ấy lại khiến tôi rung động đến thế, đồng cảm đến thế. Và cô ấy đã làm tôi buồn. Một nỗi buồn rất thật, thứ mà tôi đã cố chôn chặt mãi trong cái sự tươi tỉnh bằng thạch cao mà hằng ngày tôi vẫn khoác lên mình cho cuộc sống của tôi bớt khô khan hơn.
May mà cuối cùng tôi cũng buồn được. Người ta thường tránh nỗi buồn, còn tôi thì mừng rỡ dang tay đón nó, ôm nó, hôn hít nó, vồ vập nó vì lâu rồi tôi không buồn. Tôi chỉ có tức giận, bực bội, giận dữ, chứ tôi không buồn. Nỗi buồn càng ngày càng là thứ trang sức quí giá với tôi. Cuộc sống cho tôi nhiều thứ nhưng cũng lấy đi của tôi nỗi buồn.
Và hôm nay thì tôi ê chề vì buồn. Nhưng tôi hài lòng. Nỗi buồn giúp tôi nhớ rằng dù thế nào thì tôi vẫn thật nhỏ bé giữa cuộc đời này. Tôi vẫn yếu đuối cho dù có người bảo tôi độc lập, tự tin và quyết đoán. Có người không tin tôi có thể yếu mềm, không tin là tôi có thể buồn.
Thế nên hôm nay tôi sẽ viết cho tôi, cho nỗi buồn của tôi. Cho cái sự “cần lắm” của tôi vào lúc này.
Tôi xin lỗi bản thân vì đã đòi hỏi quá nhiều để đến lúc, tôi cần lắm những điều giản dị nhất.
Bây giờ, tôi đang cần lắm…

April 20, 2012

Lê Hoàng nói "Em ơi, hôm nào anh em mình sẽ nói 1 chủ đề là Tình Mồm nhé!"

 (Nhìn cái mặt ghét chưa lày)

Đây là bài phỏng vấn Lê Hoàng trên báo dantri.com.vn.

Chương trình “Chuyện đêm muộn” mà anh tham gia đã ít nhiều gây xôn xao với những bình luận của khán giả trên các trang mạng. Có độc giả đã viết một bình luận gây tranh luận rằng “Ông Lê Hoàng ở chương trình “Chuyện đêm muộn” nói chuyện đúng kiểu…. đàn bà”. Anh nghĩ sao về điều này?

Tôi hoàn toàn coi đấy là một lời khen vì đàn bà thì đêm khuya mới trò chuyện chứ đàn ông là…  hành động. Tôi không sợ kiểu đàn bà, tôi không sợ kiểu trẻ con, tôi không sợ kiểu đàn ông, tôi không sợ kiểu cụ già, tôi cũng không sợ kiểu nửa trai nửa gái. Tôi sợ nhất chả có kiểu gì!

Anh đã trổ tài “moi chuyện” rất giỏi với đời tư của các Sao, có phải vì anh quá thân với những người trong giới và chính nhân vật của anh nên “moi” và “móc” được những gan ruột của họ như vậy?

Bí quyết moi chuyện của tôi nếu có thì nằm ở chỗ tôi phải moi mình trước. Tôi phải bày tâm trạng của mình ra với khách cho họ nhìn thấy thì họ mới bày những thứ đấy của họ cho tôi. Tôi không bày những câu hỏi soạn sẵn dù nó do một ban biên tập vĩ đại nào viết ra.
Anh cũng là người viết báo, theo kinh nghiệm của anh làm sao để tìm được “yếu điểm” của Sao để có thể “bắt thóp” và hoàn thành được cuộc phỏng vấn thú vị?

Một cuộc phỏng vấn thành công không phải là một cuộc bắt bớ, không phải là một vụ lừa đảo, cũng không phải là một đợt đánh thuốc mê. Nó phải bắt nguồn từ sự đồng cảm hoặc từ sự gây ra kích thích cho trí tuệ đối phương. Một cuộc phỏng vấn thành công cũng có thể không hoàn thành theo kiểu hai bên đứng dậy vỗ tay mà có khả năng bên nọ thề gặp bên kia lần nữa sẽ yêu hoặc sẽ giết.

Anh từng nói trong chương trình khi trò chuyện  với diễn viên Huy Khánh là anh chỉ là người giỏi tưởng tượng trong chuyện tình cảm, những vấn đề mà anh đã nói  với các ngôi sao là từ kinh nghiệm của anh hay cũng chỉ là tưởng tượng?

Cái gì của tôi cũng là tưởng tượng chứ trong cuộc sống bình thường tôi cực kỳ tẻ nhạt. Tôi không rượu, không thuốc lá, không cờ bạc, không cà phê, không hoa hậu, không người mẫu chỉ thỉnh thoảng đi với vài cô gái ngốc mà thôi. Tôi luôn tưởng tượng mình đẹp trai như Huy Khánh, xù xì như Lê Minh Sơn, hát hay như Quang Dũng và cao to như Phạm Văn Mách, chưa kể còn thông minh như một số người viết bây giờ nhưng đấy chỉ là suốt đời tưởng tượng. Nhiều khi tôi tự soi gương và rút ra kết luận nếu không tưởng tượng mà đối diện với thực tế thì Lê Hoàng đã chết từ lâu rồi. Tóm lại nếu bò sống nhờ cỏ, chim sống nhờ sâu, chó sói sống bằng thỏ non thì Lê Hoàng sống bằng tưởng bở mà hắn cứ khăng khăng lãng mạn lên gọi đó là tưởng tượng.

Người ta thường nói đủ thứ chanh chua về anh, xem “Chuyện đêm muộn” lại thấy anh có vẻ như một “bác sĩ tâm lý”, một người rất giỏi chia sẻ chuyện tâm tình với mọi người, điều đó có giống với anh ở ngoài đời không?

Hoàn toàn không giống. Nếu căn cứ vào sự miêu tả của báo chí thì Lê Hoàng là một kẻ khó ưa, kiêu ngạo, hết thời, dốt mà không biết chưa kể già mà cứ tưởng mình đẹp trai. Chắc chắn những điều báo chí miêu tả ko hoàn toàn sai và tôi chả có chút bác sĩ nào trong thân thể cả. Nếu là bác sĩ thì tôi sẽ đi bán thuốc chứ chả dại gì ngồi nói chuyện vì nói chuyện đôi khi rất lâu trong khi khám bệnh đôi khi rất mau.

Người viết kịch bản cho chương trình có nói quá bất ngờ khi thấy bên ngoài anh dịu dàng, nhẹ nhàng và cầu thị lắm, vậy nỡ lòng nào anh để chị em khán giả nhìn thấy anh thật đanh đá trên truyền hình và công luận như vậy?

Tôi xin nói đi nói lại là tôi không đanh đá, tôi chỉ dại khờ và thỉnh thoảng cho cảm xúc bộc lộ một cách thiếu cân nhắc. Người ta bảo lời nói cần uốn lưỡi bảy lần nhưng tôi không uốn được như thế.

Đâu là “bản chất” về tính cách của Lê Hoàng?

Hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng, thích màu tím, thích chó mèo, thích nhạc teen, thích xí muội, thích bánh kẹo có nhuộm xanh đỏ.

Hình như bây giờ Lê Hoàng mải mê với giám khảo gameshow, với MC, với viết báo… hơn là làm phim thì phải? Tại sao anh lại có sự lựa chọn đó hơn là mải miết đi làm những bộ phim mà lẽ ra một đạo diễn phim cần như vậy?

Tôi sắp làm phim rồi. Đạo diễn Việt Nam cùng lắm một năm một phim. Thời gian trống có lẽ làm những việc này còn hơn đi uống bia.

Theo Mạc Vy

Hình như cái title với cái entry này chẳng liên quan gì cả nhỉ? thực ra nhân cái bài PV này, mình chỉ muốn kể với cả nhà một kỷ niệm khi làm Chuyện Đêm Muộn. Đó là một lần bàn với Lê Hoàng về các chủ đề trong chương trình, Hoàng đã bảo mình là: "Hay anh em mình làm một chủ đề về Tình Mồm đi" vì Lê Hoàng thấy mình "chém gió" giỏi quá, cứ như là có nhìu kinh nghiệm lắm ấy, dưng mà, chỉ nói mồm thôi :P

April 09, 2012

Tận hưởng sự độc thân



Mình trở về nhà sau khi “uốn dẻo” ở lớp Yoga. Người mình ướt đẫm thứ mồ hôi khỏe mạnh và dễ chịu. Mình về nhà, bật những bản nhạc Pháp mình thường nghe, mở toang cửa phòng tắm và cứ thế tận hưởng làn nước mát lạnh tưới lên mình.
Mình thích nhạc Pháp bởi giai điệu mượt mà, lãng mạn. Có thể do mình không biết tiếng Pháp nên những bài hát ấy càng trở nên lung linh, diệu vợi. Sáng tỉnh dậy mình nghe nhạc Pháp, trang điểm và mặc đồ trong tiếng nhạc ấy. Tối về trước khi đi ngủ mình cũng nghe nhạc Pháp. Nhưng thích nhất là lúc mình tắm. Mở cửa phòng tắm và để cho tiếng nhạc tràn ngập cả căn phòng. Rồi mình chà lên da loại sữa tắm hương hoa hồng leo mà mình yêu thích. Thỉnh thoảng mình thổi nhẹ bong bóng đầy màu sắc đang trượt trên cánh tay mình. Cả căn phòng nức lên mùi hoa và tiếng nhạc dặt dìu. Mình bước ra khỏi phòng tắm và để nguyên những giọt nước mát lạnh đọng trên người.
Mình vớ ngay lấy quả dừa trong tủ lạnh, lần nào tắm xong mình cũng khát nước. Và ngày nào mình cũng uống nước dừa. Ở gần chỗ mình hay ăn cơm có bà cụ bán dừa, ngày nào đi qua mình cũng mua dừa của bà, cho dù dừa của bà đắt hơn những chỗ bên cạnh. Mình mua của bà vì trông bà rất phúc hậu và nhà bà có 1 con chó và 2 con mèo xinh lắm – và lúc nào mình đến thì cũng thấy chúng nó cứ nằm lười trên ghế chẳng đi đâu cả - rất tiện cho việc mình vuốt ve, dày vò chúng nó ^^
Mình sấy tóc và sữa dưỡng lên người. Mình mỉm cười vì đây là món quà của một người bạn tặng mình. Người bạn ấy đã đứng trước quầy hàng và chọn rất lâu mùi thơm cho hợp với mình – và mình cực hài lòng! 



Mình sơn móng tay màu hoa hồng nhung có tinh thể pha lê lấp lánh - đấy là y nguyên lời của con bé bán hàng bảo thế. Mình chả cần biết thế nào, cứ nghe thấy từ “pha lê lấp lánh” là vồ lấy – ai bảo 4 chữ ấy nghe cứ… phù phiếm thế nào ý. Mà dạo này thì cuộc sống của mình hơi thiếu cái đó.
Mình vẫn vừa nghe nhạc, vừa nhắn tin, thỉnh thoảng nghe những cuộc điện thoại hẹn hò. Nghĩ một lúc để quyết nên đi đâu, với ai. Mình rất buồn vì không có người yêu nên đành phải hẹn hò nhìu, hic. Đúng là không có người yêu thật thiệt thòi, với lời đề nghị nào mình cũng đều phải nghĩ. Rồi xem xem có mất thời gian quá không, người đó có thú vị không, nơi đến có hay ho không, nói chung là rất mệt :P
Bây giờ mình vừa viết blog vừa ăn sơ-ri vừa nghĩ xem mình sẽ bị “ném đá” thế nào khi post bài này. Bởi nghe có vẻ mình đang nhàn nhã, đang sung sướng, đang hưởng thụ quá. Hic, mà quả thế thật. Ai biết được độc thân lại tuyệt đến thế chứ. Mình mong cho tất cả những ai đang độc thân cũng cảm thấy được như mình. Nếu các bạn vẫn chưa yêu bản thân và thấy cuộc sống chưa đủ thú vị sự độc thân thì đón xem Chuyện Đêm Muộn trên VTV3 lúc 23h30 thứ 5 và thứ 6 hàng tuần, chúng tôi sẽ “bày” cho các bạn nhiều món ngon để lựa chọn. Enjoy it ^^