July 24, 2011

NOTHING CONQUERS ME BUT YOUR TENDERNESS

(Dedicated this picture to you, my dear!)

July 22, 2011

Changing ^^



Mình vẫn nhớ đoạn hội thoại giữa hai bố con nhà chuột trong bộ phim hoạt hình Ratatouille, khi chuột con muốn đi theo niềm đam mê với những hương vị, muốn trở thành một đầu bếp tinh tế của Paris, chuột bố đã nói: “Không được đâu con à, chuột không thể nấu ăn, loài người thì luôn săn đuổi và hãm hại con, đó là điều không bao giờ thay đổi!”. Đứng trong cơn mưa tầm tã, chuột con đã hét lên với bố rằng: “Thay đổi mới là qui luật của cuộc sống, bố ạ!”
Vì vậy, ai cũng cần thay đổi theo thời gian, không gian để thích nghi với những điều mới mẻ, thậm chí phải thay đổi để xoá tan những thứ cũ kỹ chẳng còn phù hợp nữa, để chào đón cái mới.
Thế nên, ngày hôm này, mình thay đổi!
Thay đổi để thấy rằng cuộc sống là sự tận hưởng những ngày tháng nối tiếp nhau đầy thú vị, niềm vui và những điều bất ngờ.
Ngày hôm qua mình có một giấc mơ đáng sợ khủng khiếp, khiến toàn thân mình rung lên, không bật dậy nổi vì đuối sức với giấc mơ ấy. Lần đầu tiên kể từ khi vào đây mình gặp ác mộng. Đến sáng thì chẳng còn nhớ gì về cơn mơ ấy, chỉ còn nhớ cảm xúc tồi tệ mà nó mang đến. Giữa đêm khuya, mình cố đấu tranh với chính bản thân trong nỗi miên man u tối để thoát khỏi nó. (Ai bảo đêm qua thằng Tây dở hơi ở dưới tầng 1 nửa đêm đem đàn ghita ra oánh ầm ĩ làm tâm trạng mình… bị động, à quên, xao động, hic!)
Sáng tỉnh dậy nghe tiếng chim hót quen thuộc hằng ngày mới biết tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Một ngày mới bắt đầu với bao điều đang chờ đợi và bao việc phải làm. Sẽ không u ám như giấc mơ hôm qua nữa, không miệt mài với những suy tư mãi chẳng tìm ra lời giải, không u uẩn với sự giận hờn làm khô cạn đi những niềm vui vừa chợt đến, không sầu uất với những cảm xúc chẳng thể giãi bày, không cố quên để càng thấy bí bách và khổ sở.
Trưa chẳng ngủ được vì căng thằng (bởi lúc đó chưa tìm được... lối thoát cho tâm trạng – cứ như đi tìm đường cứu nước ý), mình lang thang trên mạng, vô blog của mọi người, và nhờ đọc được blog của một người, mà mình đã… sống sót! Nếu có dịp, chắc chắn mình sẽ gửi tặng blogger ấy một món quà như sự biết ơn chân thành nhất.
Thay đổi, đơn giản chỉ là, mỉm cười với những khó khăn; mỉm cười với những giả dối và đố kỵ hằng ngày; mỉm cười với những thứ ngây ngô và ảo tưởng; và thậm chí là mỉm cười với anh, khi em bỏ anh lại phía sau… 
Và vì thay đổi, nên mình sẽ càng ngày càng phù phiếm và hạnh phúc hơn ^^

July 17, 2011

Chợt nhớ…


Chợt nhớ cơn tức giận bùng lên vì một chiều mưa lạnh ngắt…


Chợt nhớ lời thì thầm bên tai mà ngỡ như những cái hôn nhẹ thoảng qua…

Chợt nhớ quán nhỏ với những hàng dây điện chạy dọc góc chân tường, với nhạc M2M ngỡ như trở về từ quá khứ đã lãng quên, với những wallpapers muốn kéo con người đến những nơi xa xôi của ký ức…

Chợt nhớ một quán café với những bài ca trữ tình, cô ca sỹ tình tứ nhìn khán giả như xoa dịu họ bằng những câu chuyện tình yêu da diết như trong chuyện cổ tích (càng thêm tin rằng TY là không có thật). Chợt nhớ nỗi giận hờn thoáng qua…

Chợt nhớ một buổi sáng không nói nên lời…

Chợt nhớ nhiều quá nên đành phải cố quên đi, không nghĩ đến nữa, nếu không thì sẽ không chịu được.

Ngạt thở vì… NHỚ!

July 11, 2011

Đối thoại Anh và Em



- Mình đi uống rượu đi anh!

- uh, rượu luôn là sự giải thoát dễ chịu nhất.



- Em buồn nhưng chưa bao h chán và thất vọng đến thế, oải rồi anh ạ.

- Em yêu, ngần ấy rượu vẫn chưa đủ giải thoát cho em sao?

- Đừng gọi em là em yêu khi anh chẳng yêu em đến thế!

- Vậy anh sẽ gọi em là Honey nhé! ;P

- Đừng ru ngủ em bởi những tên gọi buồn cười ấy. Em sẽ dễ lầm tưởng rằng em được yêu nhiều, em là một thứ gì đó quan trọng đối với anh, rồi em sẽ lại thất vọng.

- Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa công chúa của anh ơi!

- Em yêu, Honey hay công chúa cuối cùng chỉ là những ảo tưởng mà thôi. Anh sẽ đưa em đến từ ảo tưởng này đến những ảo tưởng khác, em lại ảo tưởng về chính bản thân mình, về sự quan trọng của em với anh.

- Ảo tưởng sẽ khiến con người ta sống hạnh phúc hơn, em đừng bi quan như thế.

- Và ảo tưởng cũng dễ đẩy con người đến hố sâu của sự huỷ hoại và đau khổ nhanh nhất.

- Em nói cứ như nhà triết học! Vậy em muốn anh gọi em là gì?

- Gọi đúng tên em như vốn có. Hãy để E được là chính mình, cho dù lúc ấy em sẽ biết được rằng em chỉ là một góc nhỏ trong trái tim rộng lớn của anh. Nhưng em vẫn thấy yên lòng.

June 28, 2011

Emotional Tuesday



Buồn: vì đêm qua mơ thấy A iu đi với người khác, ngực như bị vỡ tung không thở nổi.

Vui: vì hai hợp đồng của mình tháng này đã về, đủ doanh số tự ép cho bản thân.

Buồn: cả ngày chẳng làm nổi việc gì ngoài take care maquettee quảng cáo của khách, bị khách hành lên hành xuống hỏng cả người. hic

Vui: cuối giờ chiều chính khách đó đã gọi điện, người đàn ông 40 tuổi ấy đã nói với mình một câu đơn giản: “Anh phục em thật đấy, vừa tận tâm, nhiệt tình lại giải quyết việc nhanh chóng, và còn khéo léo nữa” – mình sướng phổng mũi nói lại rằng mình cũng rất ấn tượng khi được làm việc với một khách hàng như anh.

Buồn: dream vacation của mình đã bị cancel. Thế mới biết cái gì là mơ ước thì thật khó để thành hiện thực vì… mơ ước chỉ là mơ ước! Mình thất thểu đi về trong buổi chiều muộn mà chẳng có tâm trạng nghĩ đến việc gì khác cho đến khi…

Vui: mình gặp gã người Ý hào hoa ngay trước cửa office building. Gã đã nhìn mình từ lúc mình đang bước xuống những bậc tam cấp của tòa nhà (đấy là lời bé Tâm bảo thế). Rùi mình bắt đầu trèo lên cái xe thảm hại và chuẩn bị cong mông lên đạp đề thì gã chặn mình lại:

- No no no! – gã lắc đầu và cương quyết giữ xe mình lại.

-WHAT?? – con bé giật mình.

- Em không thể đi khi không có mũ bảo hiểm được! – gã nói bằng tiếng Anh.

- Em có mà! – mình hét lên vì chẳng hiểu gã này định nói gì cho đến khi mình phát hiện ra là mình…. quên mũ trên văn phòng rồi.

Thế là chẳng kịp nói gì, Tâm đã hiểu ngay tình hình lặng lẽ chạy lên văn phòng lấy mũ cho mình và để mình lại với gã ấy (lần đầu tiên mình ước văn phòng của mình ở trên tận tầng 11 chứ ko phải là tầng 5 - hic).

- Em quên mũ trên văn phòng rồi – mình cười làm hòa vì vừa nãy đã quát gã.

- Em làm ở đâu?

- Tòa nhà này này – mình chỉ nơi mình làm việc.

- không, ý A là ở cty nào cơ?

- Dolphin Media, đây là chi nhánh, head office của bọn E ở Hà Nội.

- Em là diễn viên à? (Thề là mình ko nói sai câu này, nguyên văn là Are you actress? You must be an actress)

- Không, em ko phải là diễn viên.

- Thế sao E xinh thế? (Oạch, mình đổ rầm 1 phát!)

- … (bối rối + phê thuốc!)

- à, E từ đâu đến?

- Em ở HN, vô đây công tác một thời gian.

- Thế chắc E phải mang theo bạn trai nhỉ? - gã nhắc đi nhắc lại câu này 3 lần trong khi mình cười với gã một cách đầy… nham hiểm =))

Sau đó là gã bắt đầu bắn súng liên thanh vào mình. Trong vòng 5 phút mà gã đã kể gã làm ở CBRE, thỉnh thoảng cũng hay bay ra HN, thuê nhà và xe ở đây vì vp của gã cách đây mấy bước chân nên gã đến tòa nhà mình gửi nhờ xe. Gã bảo muốn đi ăn trưa cùng mình vì mình nói được tiếng Anh, có thể giúp gã biết thêm nhìu về VN và vì xung quanh đấy có nhìu cửa hàng đồ ăn Việt rất ngon (mình thề là chưa nhìn thấy một cửa hàng Việt nào ngon quanh đây hết!). Rồi sau khi hỏi mình 1 đống câu hỏi (còn mình trả lời như 1 cái máy) thì gã lộ ra là gã đã ở đây từ năm 2007 roài! Hic, nhưng lúc đấy mình có còn quan tâm đến những gì gã nói nữa đâu vì mình mải… ngắm gã. Gã còn có vẻ tự hào về cái vẻ đẹp rất được ý thức bởi chính bản thân gã nên gã hỏi mình một câu để kết: “Em có biết A đến từ đâu ko?”

- Từ Ý – mình hét lên như kiểu E biết tại sao A lại đẹp trai thế rùi! Hic!

Và cuối cùng là màn trao đổi số điện thoại truyền thống.

Về đến nhà, bé Tâm bảo mình: “Anh ý đẹp trai quá chị ơi, E biết A ý cứ nhìn chị mãi nên dù chân đau khập khiễng (vì đôi giày mới mua) thì E vẫn lên tầng 5 lấy mũ cho chị đấy!”

Mình cười và đưa cho con bé tin nhắn mà gã vừa nhắn cho mình: “…looking forward to our lunch - Mauro”

Buồn: Lỡ tay mua 1 lọ nước hoa Channel đắt hơn 3tr chỉ vì mê mẩn hương thơm của nó đến nỗi mụ mị cả đi, ko còn thấy cái gì là thơm nữa. Tiếc tiền đứt ruột đứt gan lun. hic.

Vui: Vì quá hài lòng với mùi hương mới đến nỗi đi ngủ cũng đặt nó bên cạnh.

Kết thúc một ngày đầy emotion là mình nằm dài trên giường, tự vuốt ve mình bằng nhạc của Ngô Thụy Miên và đọc Quo Vadis diệu vợi.

(Ảnh trên được chụp qua cửa sổ phòng làm việc của mình trong 1 chiều SG mưa tầm tã... và buồn miên man)

June 09, 2011

Luvme nha!




Một buổi chiều Sài thành nắng ngủ quên.
Cô ngồi bên anh trong một quán nhỏ ven đường.
Anh bảo phải mời cô đi nhậu thôi, cô ngạc nhiên “đi nhậu vào lúc 3h chiều hả anh?”
“Ừ, người Sài Gòn nhậu cả ngày ý em ạ!” – anh cười và kéo tay cô, ra hiệu cho cô ngồi lên xe anh.
Đó giống như một quán cà phê nhỏ hơn là một quán nhậu: “Nhậu ở trong quán cà phê hả A?” – cô hỏi và lưỡng lự không muốn bước vào.
“Em vào đi, hỏi hoài à!” Anh lại lôi cô vào quán và gọi… rượu!
Rượu rum được mang ra và cô bắt đầu thấy thoải mái khi nhìn anh… pha rượu. Ban đầu là một cốc với viên đá to đùng choáng gần hết chiếc cốc cũng to đến nửa lít. Anh rót soda gần đầy cốc rồi mới rót tiếp rượu rum vào. Cô lanh chanh định cầm lên uống thử, anh giật ngay lấy cái cốc và lườm cô. Chậm rãi, anh đổ đường và vắt một quả quất vào trong cốc.
“Phải có tắc mới thơm em ạ!”
“Tắc là cái gì hả A?”
“Là cái đó đó” – anh chỉ vào quả quất. Cô cười phá lên thích thú.
Pha rượu xong cho cô, thì đồ nhậu cũng được mang ra. Một đĩa cánh gà chiên nước mắm, một đĩa dồi xào dưa và cuối cùng là khoai tây chiên – thứ cô nằng nặc đòi bằng được.
Anh đưa cốc rượu to đùng cho cô, cô nhìn mà phát hoảng, cho đến khi thứ chất lỏng đó chạm môi cô. Nó mát dịu để xua đi cái nóng nực của thành phố đông đúc, nó êm nhẹ để xoa dịu bao lo lắng, buồn bực trong cô. Nó tê tê để giúp cô quên mọi thứ trong chốc lát.
Anh nhìn cô rồi bật cười.
“Em phê rồi anh ơi!” – cô hét ầm lên.
“Thế mà lúc nào cũng khoe khoang là tửu lượng tốt lắm, mới có một hớp mà đã phê, xạo thế?”
“Kệ anh, nhưng em phê thật rồi”. Cô hứng chí uống một mạch gần hết cốc rượu.
Để cô trấn tĩnh lại sau cơn bão dịu nhẹ dễ thương đến từ rượu rum ấy, anh hỏi: “Quen trong này chưa em?”
“Cần gì phải quen hả anh? Em hợp trong này lắm. Món ăn nào em cũng thấy ngon, gặp ai em cũng thấy dễ thương, đi đâu cũng thích anh ạ ^^”
“Em tính ở đây bao lâu?”
“Em không biết! Bao giờ xong việc thì về.”
“Em thuê nhà và xe trong này rồi. Nhà em rộng và có đủ mọi đồ đạc. Em ở khu phố Tây, hai, ba giờ sáng ra đường vẫn gặp tụi Tây ôm nhau đứng giữa đường hát. Vui lắm anh ạ!”
“Anh thấy em hợp ở đây đấy!”
“Vâng, em thích ở trong này lắm”
“Vậy sao mắt em buồn thế?”
“Anh nói linh tinh gì thế?” cô cầm cốc lên và uống hết một hơi. Anh lại phải pha cho cô một cốc khác, lần này nhiều rượu rum hơn. Màu cốc đậm hơn, đẹp hơn, quyến rũ hơn…
“Chiều qua trên đường về nhà, anh đi qua chỗ em làm, thấy em chuẩn bị về, anh định gọi lại nhưng thôi, thấy em đạp mãi xe không nổ máy, anh thương lắm.”
“Hứ, thấy em cong mông đạp xe đâu hết cả chân, anh không ra giúp thì thôi, lại còn đứng đó nhìn rồi còn làm bộ thương em nữa. Đồ dở hơi!” – cô cười toe toét!
“Sao em không thuê xe khác đi? Người thế này mà đi xe xấu à?”
“Đừng có mà chọc em nhé, quan trọng gì cái xe, quan trọng là người đây này!” cô nguýt anh một cái thật lâu.
“Hồi mới vô đây anh cũng vất vả và cô đơn lắm, phải mất một thời gian dài mới quen được. Ai bảo Sài Gòn rộng quá, tấp nập quá, nhanh chóng quá.”
“Nhưng em thích thế, em hợp ở đây anh ạ!”
“Thế anh mới thương em. Trông em gầy hơn hẳn so với lần trước anh gặp em. Em nhỏ bé thế? Thương thế…”
“Đừng thương em, em đủ sức và tinh thần để có thể xoay sở được mọi thứ” -  mắt cô tối đi – “đừng thương em, mà hãy yêu em!”
“Hãy yêu em thay vì thương em, như thế em sẽ hạnh phúc hơn và chịu đựng tốt hơn!” Cô nói, ánh mắt nhìn đi đâu đó anh chẳng theo nổi.
Anh kéo sát ghế gần bên cô, định vươn tay ra ôm lấy đôi vai gầy của cô. Cô đưa tay cản. “Hãy yêu em từ sâu thẳm con người anh nhé, đừng làm gì cả, vì những thứ đó phù phiếm lắm, sẽ tan nhanh hơn bất kỳ thứ khác trên đời này.”
Anh ngồi ngay ngắn lại và nhìn cô một lúc lâu…
“Em uống hết 3 cốc rồi đấy, em say rồi, anh đưa em về nhé!”
“Đã muộn đâu anh? Nhưng anh đưa em về văn phòng đi, em phải làm việc tiếp. anh đã đánh cắp mất nửa tiếng của em rồi, hôm nào em sẽ ăn cắp hẳn một tiếng của anh, phải bắt anh trả nợ mới được!”
“Haha, nói được như thế là còn tỉnh táo lắm đấy!”
Anh đưa cô về và trước khi tạm biệt, anh nói: “Anh không thương em nữa đâu, em yên tâm nhé! Thứ 7 này, anh có cả buổi chiều để em “ăn cắp” đấy!”

May 20, 2011

Get over it!




Nó chạy ra khỏi khách sạn trong lúc trời mưa mau mà chẳng mượn được cái ô nào cả.
8 giờ hơn rồi mà nó chưa ăn. Chẳng biết ăn gì nữa. Lúc mới vào, nó cứ nghĩ việc đáng sợ nhất là phải… đi sang đường Lê Thánh Tôn để sang bên kia – nơi mà khách sạn của nó ở đó.  Nhưng bây giờ, việc đáng sợ nhất của nó là mỗi chiều khi đi làm về, sợ nhất là phải nghĩ xem tối nay ăn gì. Lần đầu tiên, sau gần 2 tuần ở đây, nó mới thấy nhớ nhà đến thế. Bỗng thấy ngạt thở.
Chẳng biết nó đang làm đúng hay sai nữa, chỉ biết việc cần làm thì phải làm thôi. Ko biết sức lửa này còn cháy được bao nhiêu nữa. Một chị đồng nghiệp đã hỏi nó: “E không có đồng minh hả E?” Nó trả  lời tỉnh queo: “Không ạ”. Nó không có vì đơn giản chỉ muốn được làm đồng minh của tất cả mọi người mà thôi.
Đã ở đây được gần 2 tuần rồi. Còn bao nhiêu việc phải làm nữa. Chẳng biết lúc nào sẽ về. Có căng thẳng đến thế nào thì cũng phải nghĩ đến những việc tốt đẹp để tự trấn an mình. Chẳng thấy sợ, chỉ cảm thấy cô đơn và căng thẳng vì phải lo quá nhiều thứ mà đáng ra không phải lo đến mức như thế. May mà đã tìm được nơi ở cho bớt tạm bợ. Trong 2 tuần đổi đến 3 khách sạn, đã quá chán với việc nhồi nhét mọi thứ vào cái vali nhỏ bé của mình để thay đổi chỗ ở rổi.
Ngày nào cũng phải nghĩ võ để nói chuyện với các đối tác, chưa tính các đối tác là khách hàng. Thậm chí chỉ là đối tác thuê nhà thôi cũng phải nghĩ để làm sao có giá rẻ nhất mà lại được nhiều dịch vụ nhất. Nghĩ hết nước hết cái, thuyết phục bằng cả lý lẫn tình. Những cuộc nói chuyện như thế diễn ra hằng ngày và kéo dài như vô tận.
Không chán nhưng kiệt sức. Nhét tạm miếng bánh mỳ mua ở cửa tiệm bên cạnh khách sạn vào mồm mà muốn bật khóc. Ở nhà, nếu căng thẳng, nó sẽ khóc cho chán rồi chạy xuống nhà ăn cơm với bố mẹ nhưng ở đây, nó ko được làm thế vì sợ ảnh hưởng đến những người ở bên cạnh nó và có thể sẽ dựa vào nó. Thế là lại thôi.
Chẳng có ý định viết những điều như thế nhưng nó không làm cách nào để giảm stress ngoài việc chia sẻ cả. Nó bây giờ giống như mũi tên, không có cách nào ngoài việc phải lao về phía trước mà không được ngoảnh lại, hoặc tiếc nuối, hoặc nghĩ ngợi, hoặc bối rối. 
Cố lên, mọi việc sẽ được giải quyết tốt đẹp thôi, phải không?