Khi cô nghe những câu nói ấy, trong lòng cô như có một bông hoa đang nở rực rỡ và tỏa hương thơm ngát. Mỗi khi anh nói yêu cô, cô đều muốn hỏi anh: “Anh yêu em như thế nào?” Bởi lúc nào cô cũng muốn anh hỏi cô câu ấy. Vì cô muốn được trả lời với anh rằng: “Em yêu anh nhiều đến nỗi lúc nào em cũng phải cố gắng để yêu anh ít đi.”
Chắc anh sẽ thấy câu trả lời của cô thật trẻ con và rắc rối. Cũng đúng thôi vì khi ở bên anh, tự cô cũng thấy mình nhỏ bé và vô nghĩa. Vì anh là một cái gì đó quá ý nghĩa - với cô.
Anh dạy cô biết thế nào là tình yêu - thứ tình yêu không ghen tuông, ích kỷ và sở hữu. Nhiều khi cô cứ nhặng xị và ầm ĩ chỉ vì giận hờn và trách móc anh. Không phải trách anh chưa dành cho cô đủ mà trách anh quá rộng lớn nên không chỉ cho một mình cô thấy đủ.
Ở bên anh, cô được là tất cả. Là một con bé mắt tròn xoe ngước nhìn anh cao lớn và ân cần. Là một người phụ nữ dịu dàng, e ấp bên người yêu tâm lý và bao dung. Là người đàn bà ghê gớm, sắc sảo biết đấu tranh vì cuộc sống và tình yêu của mình.
Yêu anh, cô mới biết hạnh phúc là giản đơn vô cùng. Nhiều khi đang đi một mình trên đường - lặng yên - cô cũng biết anh đang đi theo cô. Nhiều khi ở một nơi xa xôi nào đó - nhắm mắt lại - cô cũng hiểu anh đang ở bên cô. Âm thầm và lặng lẽ. Anh giống như thứ mật ong rừng trong veo, ánh lên dưới ánh nắng mặt trời mà chỉ cần một giọt thôi cũng khiến đầu lưỡi tê đi và vị giác được bao bọc hoàn toàn bởi sự ngọt ngào đến mê hoặc.
Mỗi lần nghĩ về anh, cô thường nghe bài hát Power of Love. Không có một bài hát nào nói thay ý nghĩ và tình cảm cô dành cho anh như bài hát này. Trong đó, đoạn điệp khúc được đẩy lên cao trào:
“'Cause I am your lady
And you are my man
Whenever you reach for me
I'll do all that I can”
Bởi vì em là của anh và anh là người đàn ông của em nên bất cứ khi nào, chỉ cần anh hướng về em thôi thì em sẽ làm tất cả những điều có thể!
Tặng anh trong một ngày Hà Nội trời ấm và nắng thật đẹp.
