November 30, 2010

Biết phải làm sao??



Điều hạnh phúc nhất và cũng là điều đau khổ nhất trong cuộc sống của mềnh đó là mềnh toàn gặp được những người đàn ông tuyệt vời!
HIC!

November 24, 2010

Everything Will Be Fine In The End, If It's Not Fine, It's Not The End




Cách đây 2 tuần, mình bị khủng hoảng.
Cảm tưởng ko thể chịu nổi, muốn bỏ mặc tất cả.
Lâu lắm rồi, chắc hơn 2 năm rồi mình mới rơi vào tình trạng như thế.
Nhưng cuối cùng thì cũng đã qua. Tối nay mọi thứ không đến nỗi tệ.
Chỉ tệ là sau đó lại phải về công ty làm việc đến… 4h sáng! Hic, quay cuồng!
… nhưng vui và hạnh phúc vì
- được gặp lại 1 nhân vật mềnh iu quí (bất ngờ cực ý ^^)
- mình đã vượt qua chính mình
- thấy được tình cảm của mọi người dành cho mình thật chân thành và đáng quí :x

Cho cả nhà: cảm ơn các anh chị đã đến, đã hào phóng dành tặng E những lời khen (nên E mới có tinh thần làm việc cả đêm lun, mà ko thấy mệt rề chứ - hì)
Cho my boss: tình hình là hôm nay A hơi bị… hồi hộp đấy nhé! – E biết lý do tại sao đấy! (hehe)
Cho một người đặc biệt: những sự giận dữ của anh, những nỗi buồn hiện lên trên khuôn mặt anh, sự lo lắng, trách móc và cả sự chán chường của anh cũng chỉ nói lên 1 điều thôi. Hì, đấy là điều gì nhỉ? Đấy là bí mật giữa chúng mềnh phải ko? ;)

Everything Will Be Fine In The End. If It's Not Fine, It's Not The End ^^

November 15, 2010

Viết cho cưng… (Happiness is a sad song)



Chat với cưng những dòng tin ngắn, câu được câu không, tớ vẫn cảm thấy nỗi buồn của ấy nặng trĩu.


Ấy nói yêu một người mà biết trước sẽ chẳng có happy ending nhưng vẫn không thể dừng lại, mỗi ngày đối với ấy cứ như tra tấn. Tớ đành nói với ấy cho ấy nhẹ lòng: “Ai bảo ấy hy vọng nhiều quá, mong chờ nhiều quá…”

“Ko ấy ạ, tớ chưa bao h dám hy vọng” – bạn trả lời

“Nhưng tình yêu là ích kỷ là khao khát – dù ấy yêu theo cách nào đi chăng nữa, ấy vẫn sẽ ích kỷ và không ngừng khao khát thôi… Tin tớ đi!”

“Điên thế không biết chứ, biết mình mù quáng mà vẫn không thoát khỏi” - bạn vỡ òa

“Nỗi đau ấy chỉ có ấy hiểu được thôi, sẽ chỉ có mình ấy biết, ko ai biết, ko thể chia sẻ, ko ai hiểu, ko ai cảm thông cho ấy đâu!”

“Uh, thế tớ phải làm gì bây giờ?” - bạn loạng choạng

“Cứ đi tiếp đi, tớ biết ấy chẳng thể dừng lại được. Cứ đi đến tận cùng nỗi đau ấy. Khi ấy thấy đủ rồi, ấy sẽ không đi tiếp nữa”

“Nhưng tớ thấy mệt mỏi lắm!” - bạn thảng thốt

“Nhưng ấy vẫn thấy chưa đủ phải không?”



Giữa những tin nhắn ấy, tớ thấy những tiếng nấc lên. Không biết đấy là tiếng nấc của ai…

Thương bạn đến vô vọng!

November 14, 2010

Khi người ta không còn yêu nhau nữa!



Tự nhiên sang blog của chị chơi, thấy có bài thơ này hay hay, post lên cho vui...

Khi người ta không còn yêu nhau nữa.
Câu hỏi thăm cũng đã trở nên thừa,
Sự quan tâm nay  trở thành khó chiụ
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay…

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới , hay đi hoài không  tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
“Mình không hợp,thôi chia tay người nhé?
Rồi mai sau, gặp người khác hơn mình”.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp đứng lên
“Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ Nhớ hay quên?”

November 13, 2010

Hộp kẹo trái tim




Em ơi, em ăn kẹo của anh chưa?


Em ăn roài ^^


Ngon không??


Ngon bình thường! :P





Hi, đùa thui, ngon mà.


Uh, anh chỉ mua kẹo đó cho những ai quan trọng nhất với anh thôi đấy!


Cái rề? “Những” á? Sao anh có nhìu người quan trọng thía? Huhu!


Có gì đâu, anh mua cho em gái anh này, cháu anh này… Nhưng mà hộp kẹo hình trái tim thì anh mua cho mỗi em thôi đấy!


Hihi, thích thế, chả cần biết anh nói thật hay không, cứ thích đã. Hihi!

Đây là cuộc hội thoại của mềnh với người đã tặng mềnh 2 hộp kẹo chiều qua, một hộp kẹo hình mặt người cười rất tươi và một hộp kẹo hình trái tim yêu lắm.

Đến tối nay thì mình đã hết sạch xì trẹt roài, lại tươi vui trở lại roài. Cuộc sống lại thú vị và lại “hớn” roài.

Ngày mai nhất định mềnh sẽ “dụ dỗ” 1 ai đó đi xem phim (người đó chuẩn bị tinh thần đê, ko thoát được đâu) và tối rủ mẹ đi massage, sau đó là lại “hẹn hò”! ;P

November 12, 2010

Stress



Bắt đầu một ngày bằng lúc 7h và kết thúc vào lúc 9h tối. Suốt một tuần liền, ngày nào cũng như ngày nào. Chạy hết chỗ này sang chỗ khác, làm hết việc này sang việc nọ. Thời gian thở cũng không có. Hôm nay anh đồng nghiệp không chịu được nói với mình: “Nga ơi, E căng thẳng quá đấy, thư giãn đi.” Mình cũng chẳng có thời gian để nghe hết câu nói ấy. Chẳng có thời gian để cho câu đó ngấm vào mình.


Kết quả là mọi thứ cứ rối tung cả lên.

Mình đang bị stress thật rồi. Có việc mọi khi thật dễ giải quyết, vậy mà bây h đối với mình, nó nặng trịch và khó khăn quá. Mà điều khủng khiếp là dù thế nào thì mình cũng luôn phải mỉm cười, phải diễn sao cho thật đạt vai của mình thường ngày.

Chiều nay anh bất ngờ đến chỗ mình. Nhẹ nhàng đặt vào tay mình 2 hộp kẹo đầy màu sắc thật dễ thương. Cách anh đưa cho mình nhanh đến nỗi mình tưởng nó là của mình. Hic. Mình hét toáng lên: “Cái gì đấy hả anh – hí hí”. Anh bảo quà cho em đấy. Ôi, lâu lắm rùi mềnh mới được nhận một món quà cute đến thế. Mình bình chọn đây là điều ngọt ngào nhất trong tuần.

Ngày mai chắc mình vẫn stress vì có thật nhiều việc để làm: tổng duyệt văn nghệ, quay talkshow, cử PV đi viết bài và…

Nhịp sinh học của mình nói mình đang ở giai đoạn thấp nhất của tình cảm, trực giác, tính thẩm mỹ và sức khỏe. Đó có thể là nguyên nhân khiến mềnh căng thẳng.

Haizz, tự nhiên thèm được ai đó ôm quá, giữ mình thật chặt trong khoảng 15 phút, mình sẽ nhắm mắt và quên hết mọi thứ rồi ngủ thiếp đi thật nhẹ nhàng. Chỉ cần 15 phút thôi, chẳng cần nhiều…

November 09, 2010

Untitled!


Canh khuya văng vẳng trống canh dồn,

Trơ cái hồng nhan với nước non.

Chén rượu hương đưa say lại tỉnh

Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn
...