Dạo này bận quá nên mềnh chẳng có thời gian để vít blog và còm cho cả nhà, thỉnh thoảng chui vào nhà mọi người đọc như ăn cướp ấy rùi lại phải out! Lỗi này là lỗi thiếu kinh nghiệm trong việc quản lý thời gian và deal with stuff.
Mềnh xin tặng bài hát này cho những ai có 1 ngày thứ 2 nhiều việc đầy mệt mỏi, như 1 ai đó (thương lắm), và cũng để cả nhà "xin đừng quên E!" (hic!)
Mình nghe bài này nhiều lần rùi nhưng chưa bao giờ nghe nó được biểu diễn trên đàn Violon, da diết, sâu sắc và đầy tâm trạng khiến mình cứ muốn nghe mãi ko dừng.
Enjoy yourself!
August 09, 2010
July 30, 2010
Chúc mừng sinh nhật!
Vì hôm nay là SN của một nhân vật rất đặc biệt nên mềnh sẽ ko nói rề, để cả nhà tự đoán nhé!
July 24, 2010
Lặng lẽ một góc nhỏ
Trời trở nên mát mẻ. Một vài giọt nắng nhỏ nhoi nhảy nhót bên khung cửa sổ bằng kính trong suốt. Từ chiếc điều hòa cũ kỹ vang lên tiếng rè rè khô khốc hòa lẫn với tiếng piano mượt mà trong chiếc loa cũ bên góc tường. Quán cà phê lặng lẽ trong ánh đèn vàng ấm áp.
Mình tựa lưng vào tường, để cho tia nắng lướt nhẹ qua mặt. Người bạn của mình thu hẳn vào trong góc, đôi khi mình không nhìn rõ mặt anh ấy, nhưng mình biết anh ấy đang nghĩ gì.
Hai anh em, hai người bạn. Một buổi chiều nhẹ nhàng.
Anh hỏi tại sao chiều nay mình rỗi rãi như thế, mình nhìn anh thật lâu: “E bị stress anh ạ!”
- Ôi giời, nhìn cái mặt cứ nhơn nhơn lên như thế mà bảo xì trét à? Cô trêu A hử??
- Hì. Lâu lắm rồi E mới để cho lòng mình nhẹ nhàng như thế này. Kệ A ạ, ngồi với A thế này, E bỏ mọi thứ ở phía sau rồi A à....
- Em ý, còn lâu mới lấy được chồng! Hà hà (gã cười khoái chí!)
Mình với anh ấy làm việc với nhau trong Đài, hai anh em suốt ngày cãi nhau, thế mà làm việc với nhau hợp kinh khủng, có thể vì anh ấy khác mình. Anh ấy sống theo chiều hướng khép kín, làm việc cần mẫn, suốt ngày chỉ lo lắng cho gia đình. Còn mình, thích giao lưu, hướng ngoại, dạo này lười nhác (nguyên nhân chính là vấn đề tâm lý! hì) và chưa thích lập gia đình! Mình với anh ấy đối lập nhau, nhưng khoảng thời gian mình làm việc với anh ấy là những kỷ niệm vô giá đối với mình.
Nhớ ngày đi quay đầu tiên khi mình còn là cô sinh viên thực tập, anh ấy đã đi cùng, hướng dẫn và dựng băng cho mình. Đến khi phát sóng, tên mình lù lù trên tên phóng sự, ngại không để đâu cho hết.
Nhớ chuyên mục văn hóa mình với anh nghĩ ra, cùng nhau làm việc những số đầu tiên, được chú Hoàng chỉ bảo rất tận tình.
Nhớ A ấy ở lại với mình gần 2 giờ sáng để bảo mình capture và dựng băng, lúc gần xong, A để mình ở lại một mình và nói phải về với vợ con thui! (hì hì, E biết A thương vợ iu con mà)
Nhớ những lo lắng, toan tính của anh ấy cho cuộc sống, anh mâu thuẫn giữa khát vọng và cuộc sống hiện thực...
Nhớ ánh mắt A nhìn mình đầy tình thương và lòng trắc ẩn cho 1 con bé khờ dại, ngốc nghếch cứ luôn nghĩ mình khôn ngoan.
Từng nốt nhạc chậm chạm được nhả ra từ chiếc loa nhỏ bé. Anh an ủi mình: “Em xinh tươi, điệu đà như thế mà ko có zai bám thì phí nhỉ?” (khà khà)
- Anh ơi, đôi lúc E bỗng nghĩ tình yêu là không có thật A ạ! (câu này là lấy của sếp mình)
- Haha! Cái cô bé này... Đợi A nhé, khi nào A 50 tuổi, A sẽ bồ bịch, à, mà lúc đấy cô già roài, xấu xí rồi, mà A đã bồ bịch là chỉ đi với ẻm trẻ trung chân dài thôi!
- Ôi, A cứ nói thế đi, dù A có tiền, có gái theo thì E cũng tin A ko thể bồ bịch được đâu! Có những người không thể làm được 1 số việc...
- Cô cứ chờ đấy!
Hai anh em nhìn nhau. Mình thích những phút giây như thế này. Những câu chuyện không đầu không cuối. Những nụ cười chẳng biết tại sao lại buồn như thế. Anh ấy và mình, sao lại tồn tại thứ tình bạn kỳ lạ và dễ chịu đến thế?
July 13, 2010
Anh ngày ấy…
Anh ngày ấy làm trái tim em tan chảy, chẳng bao giờ làm E buồn như thế đâu. Anh ngày ấy nhìn em ngọt ngào thế, mà bây giờ ánh mắt ấy xa xăm...
Anh ngày ấy nhắn tin E mỗi đêm, lúc nào cũng nói yêu E hơn tất cả, để bây giờ A nhìn cô ấy, như cái nhìn anh đã từng nhìn em.
Anh ngày ấy luôn chờ đợi E, để được nắm tay E kéo lại, vòng tay A rộng như hạnh phúc E tưởng tượng - thứ hạnh phúc chẳng biết có thật không?
Anh ngày ấy, mỗi khi E hờn dỗi, sẽ hôn E nhẹ nhàng như bài hát anh vẫn hát cho E nghe. Còn lúc này khi E hờn dỗi, A có còn dùng cách ấy nữa không?
Anh ngày ấy thuộc bài thơ E tặng, mắt tròn xoe nhìn A đọc từng câu, bài thơ ấy E chỉ thuộc dang dở, nên A quên, có lẽ - E cũng quên rồi…
Anh ngày ấy run rẩy khi lần đầu mình cãi nhau: A hồi hộp, A theo E từng bước - Những điều A nói, chẳng biết A có nhớ - Nhưng E cố quên, sao chẳng được – đành thôi!
Anh ngày ấy luôn muốn E ở bên, quấn quýt yêu thương, nâng niu từng phút, cuộc sống bộn bề khiến trái tim A chật hẹp, nên ko đủ chỗ chứa cho E.
Anh ngày ấy – bây giờ chẳng hiểu được nên mưa đầu mùa cứ nặng mãi trên mi, E vẫn thế, vẫn trẻ con và bướng bỉnh, để A càng thêm gánh nặng một bên vai.
Em ngày ấy – bây giờ phải học cách trưởng thành, để không chỉ yêu thương mà còn cả níu giữ, nhưng lúc này giữa dòng người hổi hả, E dừng lại - để nắng trượt khỏi vai…
July 09, 2010
Nhật ký ngày thứ Sáu
Cai nghiện đúng là ko đơn giản, nhất là với 1 đứa nghiện nặng như mình. Hì, dạo này mình đang cai trà sữa. Khổ thật đấy, nhìu khi vật điên đảo ko thể tập trung làm được việc gì. Nhìu khi nhớ lắm, thèm lắm nhưng mà vẫn cố phải kiềm chế, tự nói với mình rằng thứ đó ko tốt cho sức khỏe. Mà khổ nhất là ở đâu cũng có hàng trà sữa, cứ như là “trà sữa ở quanh ta” ý. Hic. Chắc chỉ vật thế này 1 thời gian thôi, chắc sẽ hết cái cảm giác này nhanh thôi. Mong là như thế!!
May mà mình đã có 1 buổi tối thú vị bên những người bạn thú vị và chân thành (nên cũng đỡ vật hơn – hì). Muốn nói về buổi tối này lắm ý, muốn khoe về nhân vật chính hay hay lắm ý, nhưng mà chả được. Hic. Thôi, đành đi ngủ vậy, cho đỡ vật và cho đỡ muốn khoe! ;P
July 08, 2010
Nhật ký ngày thứ Năm
Mình viết vài dòng thế này chỉ để thông báo mềnh... ko viết gì cả!
Hì, mềnh bị hâm roài! ;P
Nhật ký ngày thứ Tư
Sáng vừa đến cty đã bị ăn vài cái cốc và vài lời trách cứ – thật là 1 khởi đầu hoàn hảo cho 1 ngày mới! Hic! Dù sao thì ngày hôm nay cũng trôi đi nhanh chóng. Công việc vẫn chất đống. Chẳng có gì đặc biệt ngoài việc cuối giờ làm, mấy con vịt tám với nhau vì buổi trưa mình bị... bắt nạt! (hà hà)
Hôm nay mềnh phải hoãn gặp David vì nhà mình định ra nhà hàng ăn uống chào đón người thân từ bên Đức về. Mình (đau khổ) nhắn tin cho Dave. May mà Dave hiểu và không giận, hẹn lại tối thứ 7. Mình ung dung chuẩn bị đi ra nhà hàng thì nghe được tin là lại hoãn. Ôi, chắc sáng nay mình ra ngõ gặp... zai roài (chả hỉu sao mình cứ gặp zai là đen – đấy có thể là vì mình hay dại zai nên mới thế! ;))
Tối – những tin nhắn gượng gạo và không liền mạch vẫn được nhắn đi nhắn lại. Chẳng có ý nghĩa gì hết ngoài việc đó là thói quen. Cuộc sống thật công bằng, ko ai có tất cả và cũng chẳng ai mất tất cả. Chính vì thế mà mình cũng hiểu và chấp nhận thôi...
Tối vừa mò lên mạng thì mất điện, gần 1 tiếng đồng hồ sống trong bóng tối và nóng bức. Mềnh mở cửa sổ để đón ít gió trời thì đón luôn cả 1 bầy côn trùng đủ loại bay vù vù vào nhà. Bị chúng tổng tấn công đến không chịu nổi nữa, mình gọi zai đến bắt đưa mình ra ngoài đường. 11h5’đêm, zai đến. Vừa leo lên xe zai thì lại có điện. Điên đảo luôn!
2 đứa vẫn phóng ra đường đón gió rùi đi uống trà sữa. Dạo này mềnh nghiện trà sữa chân châu. 1 ngày ko uống thì vật lắm nên cứ gặp mềnh là zai phải “dỗ” bằng thứ nước uống (mà bị cho là độc hại) ấy. Bật cười vì nhìu khi người ta thật dễ nghiện những thứ chưa chắc đã tốt, thậm chí là gây hại. Biết thế nhưng một lúc nào đó, người ta vẫn cần đến những thứ như thế để giúp họ quên đi những điều muốn quên, hay để tự ru ngủ mình, làm dịu điều gì đó đang sôi sục. Hì, dạo này mềnh tâm trạng quá. Đây có thể do lỗi của Huyền, con bạn mình. Nó bảo mình khác ngày xưa rùi, mình tinh tế nhưng không sâu sắc. Nó nói đúng cái khoản ko sâu sắc thật, vì hơn 1 năm nay rùi, mình không hay ngồi suy tư. Mình tránh những lúc một mình, tránh nghĩ quá nhìu về một việc, bởi có những điều nghĩ nhìu quá sẽ khiến mình khó thở lắm. Đa cảm và nhạy cảm quá chỉ khiến mềnh khổ thoai! Để ko khổ nên mình quyết định sẽ sống hời hợt đi 1 tí (thì lại gặp ngay cái khổ khác: khổ vì bị chê là ko sâu sắc! – Ôi đúng đời là bể khổ roài, chả tránh đi đâu được!)
Lúc zai nhà mình vào mua trà sữa cho mình, mình bỗng nghĩ, tháng sau zai đi học rùi, những lúc như thế này ai ở bên cạnh mình nhỉ? Ai nửa đêm còn phóng xe đến mình để thỏa mãn cái sự điên rồ của mình? Ai sẵn sàng nghe mình kể về những cơn say nắng (như cơm bữa) của mình mà không hề tỏ ra khó chịu? Ai hàng tuần phải đưa mình đi ngắm nghía (chỉ dám ngắm nghía cho đỡ thèm) các cửa hàng hằng tiếng đồng hồ mà chẳng hề kêu 1 lời? Ai hằng ngày phải chịu đựng những cơn mưa nắng bất thường của mình? Ai sẽ nhảy xe bus đến đón mình ở sân bay mỗi khi mình đi công tác về để rùi khi đến muộn, bị mình mắng te tua – hì! Ai nhỉ? Có ai được như zai nhà mình không nhỉ? Nếu có thì mình phải đi vợt luôn đây, chứ zai mà đi học thì chắc mình chít quá! Hì!
Thui, mình đi ngủ thôi, ko mai lỡ mà đi làm muộn là thể nào giông bão cũng ập đến! Sợ lém, dạo này đang cố sống chan hòa, ko bon chen nữa (giả vở đấy)! Hì! Chúc cả ngủ ngon (mặc dù giờ này chắc cả nhà đã ngủ được một giấc dài và chuẩn bị dậy xem bóng đã roài!)
See ya!!
Subscribe to:
Posts (Atom)