June 30, 2010
Ôi mình sai roài!!
Hum nay bị sếp mắng. Dạo này mềnh hay bị sếp mắng. Tính mềnh bướng nên nhìu khi cứ hay cãi vớ cãi vỉn. Cãi xong roài nghĩ lại thấy ân hận quá.
Dạo này tinh thần ko được tốt kéo theo cả công việc. Mình bị mắng là đúng roài mà.
Nhớ… hồi xưa khi mới ra trường, bừng bừng khí thế, chỉ cần có việc để làm thui là cũng hạnh phúc lắm rùi. Một mình mình tự xin vào Đài, đi thực tập và làm việc. Cũng tự mình nghỉ. Tự mình đi tìm việc. Tự mình chọn lựa, quyết định.
Sau hơn một năm, giờ mình giữ liền 2 chức “Trưởng” trong công ty, thế mà vẫn mải chơi, nhìu khi vô trách nhiệm và thiếu nghiêm túc. Nghĩ lại tự mình thấy thất vọng quá.
Đúng là những mơ ước, khát khao của mình ngày xưa ko còn nữa, tự nhiên nó biến mất. Mình bỗng ko tìm thấy sự nhiệt huyết, lòng quyết tâm trong công việc nữa. May mà tỉnh ra lúc còn chưa muộn. Hic.
Thôi, sốc lại tinh thần thoai (đập đầu vào gối cho tỉnh ra)! Đây sẽ là 1 vài việc mình sẽ làm này (phải ghi ra để nhớ, và để tự gây áp lực cho bản thân nữa! hic!)
- Từ ngày mai sẽ đi làm sớm, ko được đi làm muộn nữa
- Cố gắng ko được cãi sếp (nếu bức xúc quá thì phải đếm từ 1-10 xong mới đc cãi!)
- Phải tập trung hết vào cv, ko được nghĩ linh tinh
- Tuần sau bắt đầu sản xuất Bản tin Đầu tư, ko được chậm trễ nữa
- Quyết tâm làm xong dự toán cho cuốn sách nhỏ (hic, mềnh làm mãi mới được có 2 trang, huhu)
- Phải người lớn lên, ko được trẻ con nữa (người lớn tức là phải sống thật lý trí, ko được làm theo cảm tính, dù có hâm, dở hơi, điên loạn như thế nào thì cũng phải control được mọi việc, và trên hết là phải suy nghĩ tích cực)
Oài, viết ra sao mềnh thấy thoải mái quớ!! Cố gắng thật nhìu Nga nhé!!
June 19, 2010
Sài Gòn ký 2
Đêm tiếp theo: đi ăn tối với Helen và Ms.Yến rùi đi massage. Phát hiện ra 1 chỗ massage hơi đắt 1 chút nhưng chỗ đó thật tuyệt. Mình thấy như đang bước vào 1 thế giới khác hẳn. Mơ màng, thư giãn và dễ chịu vô cùng. Sau đó mình và Helen vào 1 bar, uống 1 chút rùi về. Mất điện, mình và Helen ngồi trong ánh nến, ngắm nhìn Sài Gòn về đêm. Mình sẽ nhớ mãi khoảnh khắc tuyệt vời này.
Đêm tiếp nữa: 1 anh bạn đánh xe đến đón mình và chị đồng nghiệp đi ăn hải sản rùi đến 1 bar so COOL. Chị đồng nghiệp về trước, 3 anh em ngồi lại uống hết 1 chai Macallan. Vừa xem bóng đá trên màn hình lớn, vừa đung đưa theo điệu nhạc sống, các singers ở đây vừa xinh vừa hot lắm, nhìn cứ như hot girl ý nhưng điều đặc biệt là họ hát hay vô cùng. Thỉnh thoảng mọi người trong bar nhún nhảy theo điệu nhạc, thỉnh thoảng họ lại hò reo vì đội bóng họ cổ vũ vừa ghi bàn. Còn mình, mình thì thấy thật hạnh phúc. Anh bạn mình hét lên: “Nga ơi, E là nam châm đó!” tiếng anh ấy lẫn với tiếng trống, hòa vào tiếng cô ca sỹ đang hát đầy nhiệt huyết. Mình mỉm cười…
Lái xe đưa mình về nhà, anh bạn xuống mở cửa xe cho mình, hẹn khi ra HN, 2 anh em sẽ gặp nhau. Chắc chắn thế rùi… Nhìn các anh ý nói chuyện với nhau trong 1 quán bar ồn ào như thế, mình vẫn thấy ở họ những tình cảm chân thành dành cho nhau. Họ gửi cho nhau những lời khen, sự trân trọng, mình thật may mắn khi có những người bạn như thế ở bên cạnh. Vui lắm ý, Sài Gòn thân iu ạ!
Vừa bước vào phòng khách sạn, anh bạn ấy đã gọi điện cho mình, chúc mình ngủ ngon. Uh, phải ngủ ngon chứ! Mặc dù có biết bao nhiêu điều ở phía trước đang chờ đợi mình, trong đó có cả những khó khăn, vất vả, trở ngại nhưng mình cứ tự dừng lại ở đây 1 lúc đã, để sống trọn những thời khắc được là chính mình, được hạnh phúc như thế này!
June 17, 2010
SG ký!
Tây tây nhưng vui lắm, chẳng mệt tí nào cả!
Bắt đầu buổi tối ở Le Pub lúc 9 rưỡi. Le Pub ồn ào và náo nhiệt. Vừa vào Helen đã gọi một thứ nước uống kỳ lạ mà có 2 cốc, cốc rượu nhỏ nằm trong cốc fanta to hơn, rồi phải uống cạn ly đó 100%, ko được dừng lại cho đến hết! Cổ họng cháy rát vì rượu nhưng vị của nó thì thật tuyệt. Quên mất tên loại nước uống đó rồi, mai sẽ hỏi lại Helen vì chắc chắn mình sẽ quay trở lại nơi đó.
Rồi Tram, Cookies và Jerry tới. Cả nhóm rủ nhau đi hút sisha. Bar tiếp theo thật cool, trừ phần nhạc. Helen thì gọi nhạc đó thật emotion, còn cả nhóm thì phát điên với thứ nhạc nửa mùa đó. Sisha vị táo – vị mình thích. Anh Trầm bảo vị rose và mint cũng tuyệt, mình ko bít vì từ trước đến h chỉ dùng vị táo thôi. Ko thể học được cách rít một hơi dài như anh ý. Mình chịu! A ý dọa mình hút sisha có thể get high được nếu hút những hơi dài và sâu làm mình sợ chả dám làm thế. Nghe A ý kể về các chuyến du lịch mà mình thèm, đặc biệt là chuyến đi Mỹ. Mình cứ đành hứa xuông với lòng mình, để tự an ủi bản thân vậy. Trùng hợp lắm, cocktail mình gọi cũng có tên là Around the world. Anh Trầm nói phải thử hết cả ly ấy mới biết rõ được vị của nó!
Cả lũ kéo nhau ra “Q bar” để uống. 1 trải nghiệm thật thú vị. Ngồi trên cỏ, Helen huyên thuyên bao nhiêu gossip, Cookies kể về 2 mối tình của cô ấy. Mình chẳng có gì để nói vì chuyện của mình chẳng thú vị bằng họ, mà những chuyện thú vị của mình thì lại chẳng kể đc (lol)! Tây tây vì rượu vang, vì votka pha nước tăng lực, mình và mọi người dường như chẳng cần biết mọi thứ xung quanh nữa. Chưa bao h mình nghe Helen nói thật lòng đến thế, cởi mở đến thế. Mình hiểu được quá nhiều điều chỉ trong 1 đêm.
Cả bọn hẹn nhau vào tối CN, ở 1 bar có DJ để nhảy nhót. Vì hôm nay chưa ai nhảy nhót cả (trừ Helen múa thôi - haha).
Nhớ Jerry bắt mình hứa nếu A ấy ra HN, mình sẽ đưa A ấy đi bar. Mọi người cười nhạo để trêu A ấy. Mình bảo nếu A ấy có biết rõ từng bar ở HN thì mình vẫn đưa A ấy đi để chữa thẹn cho A ấy. CN A ấy ko join cùng mọi người vì phải đi Thái. Thật tiếc, vì A ấy nói TA hay tuyệt vời, vì A ấy là người New York, vì A ấy đi xe máy thật cừ, vì A ấy có nụ cười thật đẹp và lúc nào cũng cười với mình. A ấy là người nước ngoài đầu tiên mình quen ở Le Pub (trừ Helen nhá).
Nhớ Trầm vui tính, chân thành và dễ chịu. 1 “gã” ko vừa đâu nhé! Gã chỉ muốn mọi người nhớ đến Tram’s house thôi vì gã làm bất động sản (hè hè)! Gã hỏi mình có đi tiếp tối mai ko? Mình trả lời... (hì hì)
Nhớ Helen nhắn tin cho mình, bắt mình phải báo cáo xem đã về đến KS chưa, làm mình vui ơi là vui, mặc dù con nhỏ đó say bí tỉ ý! Chắc mình phải lo cho nó thì đúng hơn. Nó bảo nếu mình ko làm Path nữa thì nó ko biết làm bạn với ai. Mình bảo nó xạo quá (bằng tiếng Việt), thế là nó cười ầm lên. Hôm nay cô nàng mặc 1 chiếc váy sexy hết cỡ ạ! Helen thích kiểu đầu mới của mình. Hà hà!
Thôi, bùn ngủ quá, mình ngủ thôi, mai hẹn nhiều khách cùng 1 lúc quá! Ngày mai ý, có 1 vài điều đặc biệt lắm...
June 14, 2010
Ơ lạ nhỉ??
Mình có tóc mới (nhìu người chê già dưng mà mình vẫn... sướng!!)
Mình có máy tính mới (phải chật vật, vất vả lém mới mua được nó nhưng mình thật tự hào về mình quá xá vì lần đầu tiên trong đời, mình tự mua cho mình 1 thứ có giá trị như thế!!)
Zai của mình chuẩn bị đi du học (mơ ước bao nhiu năm giời của chàng! - mình sắp được tự do roài keke)
Mình đã gặp và nói chuyện với vài đối tác và họ có response rất tốt với Bản tin Đầu tư
Mình lại chuẩn bị đi công tác nữa...
Mọi chuyện có vẻ ko tồi chút nào, đáng ra mình phải vui chứ nhỉ?
Uh thì mình vẫn vui mà, nhưng sao tự nhiên thấy bùn thế (????????????)
Ôi, có lẽ trong mình còn một vài cái gì đó sót lại của tuổi "teen" rùi nên mới có thứ cảm xúc ko thể lý giải được nổi như thế!
Bùn quá! Mà bùn nhất là ko thể nói được ra tại sao mình bùn! Vì mình cũng ko hiểu tại sao mình bùn...
Ôi, thật là... hâm quá!
(PS. cho cái ảnh vừa đi Cửa Lò về cho nó vui vẻ tí - cho đỡ bùn và bớt hâm! ^^)
May 26, 2010
Mưa
Last edit. 9h tối mới về.
Về muộn. Đối với nó là chuyện bình thường.
Hôm nay cũng thế. Cũng vẫn là điều bình thường mà thôi. Nếu như...
... trời ko mưa. Ba con vịt thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng tạp chí đã xong. Mấy đứa chạy nhanh ra khỏi căn phòng đầy hơi nóng hầm hập. Cứ 5 rưỡi, 6 giờ là toà nhà tắt điều hoà khiến 3 đứa làm việc cứ nhấp nhổm. Nhưng nó vẫn thấy vui vì từ giờ last edit nó không phải làm 1 mình nữa. Sẽ ko còn cái cảm giác cô độc và buồn bã nữa. Nếu như...
... trời ko mưa tầm tã. 2 con vịt cùng đường với nhau lặng lẽ đi về. Tự nhiên thấy buồn. Chẳng đứa nào muốn nói gì vì thất vọng, hụt hẫng, sụp đổ... Vẫn chẳng buồn đến thế nếu như...
... vừa bước vào sân, chưa kịp cởi áo mưa, mẹ nó ở trong nhà quát ra: “Công ty trả mày 10 triệu hay 20 triệu một tháng mà ngày nào cũng về muộn thế hả?” Chán nản, nó vứt cái áo mưa ra cái mắc ngoài sân rùi bước vào nhà. Lạ nhỉ, nó mặc áo mưa hẳn hoi mà người vẫn ướt nhẹp. Chẳng nói chẳng rằng, nó lì lợm và vội bát cơm nhạt, để mặc cho mẹ độc thoại.
Buồn thế! Nó nhớ lại chiều nay, 1 cô bé làm cùng cty đã chat với nó.
- Chị à, dạo này E có nhiều chuyện buồn, cả cv lẫn TY.
- Chị cũng thế. Chị buồn nhiều chuyện lắm.
- Sao E toàn thấy chị cứ vô tư cười nói thôi, chẳng thấy chị buồn gì cả?
- E ơi, nỗi buồn mà cứ kìm nén trong lòng, ko biểu hiện ra ngoài được mới là nỗi buồn dai dẳng và đau khổ lắm E à. Thỉnh thoảng nó cứ cứa cho chị 1 phát...
Có thể cơn mưa đầu mùa đã ảnh hưởng đến nó. Nỗi buồn đó lại bám lấy nó. Nó vùng vẫy mà chẳng thể thoát ra được. Chẳng có ai cứu được nó ngoài việc nó phải tự thoát ra mà thôi.
Tự nhiên ngoài trời mưa sầm sập. Mưa to thế! Nhưng mà, chắc sáng mai trời lại nắng thôi. Và có thể trời sẽ đẹp!
May 12, 2010
Một entry ko có thật!
Hình ảnh người phụ nữ ấy đã có thời gian ám ảnh nó. Chưa bao h nó gặp chị ta, chưa bao h nói chuyện, nhưng đã biết bao nhiêu lần nó mơ đến chị ấy. Mà điều buồn cười là đối với nó, chị ta chẳng xinh đẹp và cũng chẳng hấp dẫn.
Không xinh, chắc chắn thế.
Ngoại hình, cực bình thường, ko ấn tượng.
Quyến rũ ư? Nó cứ thấy kiểu quyến rũ ấy có gì ý ghê ghê, như kiểu mời chào đàn ông ý. Có thể đàn ông thích như thế, còn trong mắt những người cùng giới thì chắc chắn, kiểu quyến rũ ấy ko khiến họ phải thốt lên “đẹp!”.
Đẹp á? Đó ko phải là từ dành cho chị ấy. Chị ấy không đẹp, ko đằm thắm, ko rực rỡ mà ngược lại, nó thấy chị ta cứ héo hon thế nào ý. Đôi lúc nhìn chị ta hơi hoang dại, như thể lá úa mùa thu nhưng cứ kiêu hãnh vẫy gió. Có thể đàn ông thích như thế.
Còn nó, nhìn thấy chị ấy,nó thấy sợ. Chẳng hiểu sao nữa. Đôi khi trong lúc mơ màng, nó tưởng tượng ra các mẩu hội thoại ko đầu ko cuối với chị ta:
- Tôi ghét chị!
- Haha, tôi chẳng quan tâm cô ghét hay yêu tôi!
- Tôi cũng chẳng quan tâm đến chị! Tôi ghét vì chị cứ xuất hiện trong những giấc mơ của tôi!
- Ôi, cô bé con tội nghiệp!
- Chị thật xấu xí!
- Tôi không cần phải xinh đẹp với cô!
- Chị đừng xuất hiện trong các giấc mơ của tôi nữa. Tôi ko muốn gặp chị!
- Cái đấy thì chị chẳng giúp được rồi! (haha)
- Tôi không hiểu tại sao A ấy lại yêu chị được nhỉ?
- Vì với A ấy, tôi hấp dẫn, quyến rũ. Tôi biết chiều A ấy, tôi chẳng bao giờ làm A ấy khổ như cô luôn hành hạ A ấy.
- Tôi ko làm A ấy khổ. Tôi luôn muốn A ấy vui vẻ. Tôi sẽ ở bên A ấy, yêu thương và chăm sóc cho A ấy!
- haha! Cô nói như mấy đứa con gái mới lớn ý! Cô có biết A ấy cần gì, thích gì ko? Cô có chiều A ấy được như tôi ko?
- Tôi biết cách để làm A ấy hạnh phúc từ những điều nhỏ bé nhất.Và tôi còn muốn chia sẻ, ở bên A ấy những lúc buồn và khó khăn nữa. Chị có biết làm gì lúc A ấy buồn ko?
- Tôi quen A ấy trước cô. Chúng tôi đã ở bên nhau 1 thời gian dài. Buồn vui đã trải qua hết cả rồi. Cô hỏi buồn cười quá!
- Tôi ghét chị vì chị đã gặp A ấy trước tôi. Nếu A ấy gặp tôi trước, A ấy sẽ ko yêu chị!
- Cô nói thế nghĩa là vì tôi đến trước mà A ấy yêu tôi, ko yêu cô à? Haha!
- Ko phải, vì chị đến trước nên A ấy ko thể bỏ chị! A ấy chẳng bao giờ bỏ ai cả.
- Cô tưởng tượng nhiều quá rồi đấy! Đến lúc phải dừng lại thôi cô bé tội nghiệp ơi! Tốt hơn hết là cô nên tự đánh lừa mình đi, để sống cho vui vẻ nhé!
Ôi, sao mà nó ghét chị ta đến như thế kia chứ, kể cả trong những mẩu đối thoại nó nghĩ ra thì chị ta vẫn đáng ghét! Nó ước 1 ngày nào đó chị ta sẽ biến mất khỏi cuộc sống của nó (cho dù là chưa bao h chị ta xuất hiện trước mặt nó!)
Nhưng mà, có 1 điều duy nhất khiến nó phải cảm ơn chị ta. Vì nhờ chị ta mà nó biết nó yêu anh như thế nào và nhất định, nó biết phải làm gì để giữ A ấy.
Hay đơn giản là nó chẳng cần phải giữ A ấy, chỉ cần nó biết phải làm gì để nuôi dưỡng thứ tình yêu đang lớn dần lên trong nó mà thôi, vì chắc chắn, A ấy, là của nó!
May 04, 2010
Điều ngọt ngào nhất!
Mùa hè đến rùi nhỉ? Bằng lăng đã nở tím ngắt hai bên đường mình đi từ nhà đến công ty. Tự nhiên sáng nay vừa dắt xe ra khỏi cửa, “hương mùa hè” đã bất ngờ xộc lên mũi mình. Mình hít một hơi thật dài cho cái hương đó căng tràn trong mình. Một vài vạt nắng chiếu xiên qua khe cửa, mình nheo mắt nhìn...
Mùa hè khiến cơ thể mình nhẹ bẫng, mỗi khi bước xuống những bậc thang, mình có cảm giác mình có thể bay được. Thế mà tâm trạng của mình thì chẳng nhẹ nhàng chút nào cả...
Ngày hôm nay thật nhìu việc, chẳng kịp lên mạng để check mail nữa. Nhưng nhiều việc cũng tốt, nó khiến mình chẳng có nhìu thời gian để nghĩ linh tinh.
...
Mình thích bài này quá, muốn được yêu hết mình, sống hết mình với TY như cô gái trong bài hát. Tại sao yêu hết mình lại khó thế nhỉ? À, có thể vì mình tham lam quá, mơ mộng quá, ích kỷ quá và cũng dại dột quá!
Vẫn đi tìm điều ngọt ngào nhất...
(Cảm ơn Mr.XYZ đã gửi link bài này cho E nhé!)
Điều ngọt ngào nhất!
Họ thì thầm với nhau rằng, anh ấy sẽ bỏ rơi tôi.
Khi lòng tôi buồn bã, nhưng vẫn đó mùa cây trổ lá.
Những chạm va, từ lâu người vẫn vô tình với nhau.
Chỉ có tôi hiểu, vòng tay ấm áp mỗi khi anh ôm siết tôi.
Chỉ có tôi hiểu, tình yêu mà anh vì tôi đắp xây.
Những ngày nắng hạ mưa đông.
Tìm tôi anh đến bên tôi.
Những sẻ chia buồn vui, những gì tôi cần anh.
~*~
Có ai đã nói rằng, tôi không cần cho anh ấy.
Họ ngồi về phía chân trời, nhưng gió cứ thoảng qua tôi.
Ôi mùa đông lạnh giá, ai cũng thấy mình như mất mát.
Vô tình thôi, từ lâu người vẫn vô tình với nhau.
Để mãi tôi hiểu, lời anh vẫn nói với tôi qua đôi mắt nâu.
Để mãi tôi hiểu, vì sao từng canh giờ tôi nhớ anh.
Những lời gió ngàn phía xa, trả theo gió cuốn lên trời.
Tôi gọi anh niềm tin, sẽ chẳng chia niềm tin.
~*~
Chỉ thế thôi, tôi tin anh ấy, vì tất cả tình yêu nơi anh.
Chỉ thế thôi, tôi cám ơn đời, mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời.
Chỉ thế thôi, tôi tin anh ấy, bằng tất cả tình yêu nơi tôi.
Chỉ thế thôi, tôi cám ơn đời, mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời.
Subscribe to:
Posts (Atom)