April 17, 2013

Có điều gì đó kỳ diệu đang xảy ra...



Ngày đó, khi trái tim cô đã đôi lần co duỗi với những mối tình và những cuộc chia tay chóng vánh. Cô tin rằng Mr.Right của mình vẫn chưa thực sự xuất hiện.
Cô chờ đợi với sự thong thả và bình tĩnh hơn bình thường. Cuộc đời còn dài, việc gì phải vội.
Chiều chiều, cô vẫn đến phòng tập gym, đây là khoảng thời gian cô yêu thích nhất trong một ngày. Khi cô bỏ lại phía sau những bộn bề, những lo lắng của công việc, bỏ lại cả phía sau sự cô đơn.
Cô thường tập 2 tiếng mỗi ngày từ 5h chiều đến 7h tối. Đầu tiên là một tiếng chạy bộ, 30 phút đạp xe và 30 phút còn lại với những máy móc khác. Hôm đó khi đang đạp xe với những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng và làm bóng lên đôi vai và hai cánh tay cô, một gã trai đến chiếc máy đạp xe ngay bên cạnh cô và bắt đầu… loay hoay đến nực cười.
Gã lúi húi tìm kiếm cái gì đó, gã lúng túng nhìn cô cầu cứu mà cô chẳng thèm nói lời nào cả. Gã không chịu nổi đành cất lời trước:
- Em ơi, làm thế nào để cái này nó cao lên được hả em?
Cô suýt bật cười về cách hỏi ngây ngô ấy của gã. Ngay từ lúc đầu cô đã biết gã muốn cái yên của máy đạp xe cao lên rồi nhưng cô vẫn im lặng bởi cô chờ gã phải nói trước, phải ra bộ cái vẻ mặt nhờ vả thì cô mới nói cho gã biết.
- Anh kéo cái nút đỏ phía sau yên ra rồi nhấc nhẹ lên  -Cô vẫn đạp xe và nói với gã.
Gã dùng hết sức kéo cái nút đỏ phía sau ra cố tình để lộ cơ bắp trên tay cho cô thấy. Ai bảo gã dùng hết sức nên mới chẳng được. Cô cười thầm với cái bắp tay đang khoe ra của gã.
- Không được rồi em ạ. Máy này hỏng rồi. Em sắp tập xong chưa? – Gã hỏi nhanh dồn dập.
Cô vẫn không ngừng đạp. Mồ hôi rơi từ trán cô xuống ngực.
- Máy đó không hỏng đâu anh, do anh dùng sức mạnh quá thôi, chỉ cần đẩy nhẹ là cái nút ấy tự động trượt ra thôi mà. Anh làm lại đi.
Gã ngoan ngoãn làm lại lần nữa. Và lần này thì gã hết sức hài lòng với những gì gã đã làm được. Gã trèo lên máy và đạp xe. Gã thong dong và nhìn sang chiếc máy của cô.
- Em tập random hill à? Cái đó có vẻ nặng nhỉ?
- Vâng, anh mới tập thì cứ tập chế độ thường thôi – Cô trả lời và nhìn sang gã.
- Anh muốn thử chế độ giống em có được không?
- Tùy anh – Cô nói và quay trở lại với bài tập của mình tưởng là sẽ được yên ổn.
Cô không biết là gã đang nhìn cơ đùi săn chắc của cô, rồi ngắm cô với vẻ mặt thích thú.
- Em nghĩ level 15 sẽ giúp anh tập trung hơn với bài tập của mình đấy – Cô nói mà không nhìn gã.
Gã bật cười: “anh có tập đến level 20 thì vẫn mất tập trung như thường. Hai tuần nay anh thấy mình tập thiếu hiệu quả hẳn”.
Cô dừng hẳn lại không đạp xe nữa. Suốt 2 tuần nay cô mới lên phòng máy. Trước đó cô chỉ đến để tập yoga, không tập máy. Chẳng lẽ gã đã để ý đến cô suốt hai tuần sao?
- Anh thấy em đến suốt hai tuần vừa rồi à?
- Oh, anh thấy tất cả mọi người đều tập rất chăm chỉ. Ở đây toàn những người quen mà. Anh không rõ là có thấy em không nữa – gã nói với vẻ uể oải và đạp chậm lại.
Cái quái gì đang xảy ra thế này? Cô tự hỏi mình. Rõ ràng là gã có ý gì đó với cô mà giờ lại làm như vẻ không quan tâm.
- Hình như em hiểu lầm. Sorry anh.
Cô nói rồi đi thẳng ra chỗ khác, trèo lên máy tập cơ hông như chưa từng có chuyện gì xảy ra. 20 phút sau. Gã vẫn ở đó, làm ra vẻ cần mẫn.
Ngày hôm sau gã chọn ngay cái máy tập chạy còn trống ở ngay bên cạnh cô. Gã leo lên đó và làm như vẻ không quen biết cô. Thú vị rồi đấy. Cô vẫn im lặng như không nhìn thấy gã.
- Em đến lâu chưa? – Gã cất tiếng hỏi sau 15 phút làm đủ kiểu uốn éo khởi động.
Cô không nói gì.
- Em không nghe thấy anh nói gì à? – gã kiên trì chạy bên cô.
- Anh là ai thế?  - cô nhìn sang gã.
- Ơ em quên anh rồi à? Hôm qua…
- Hôm qua tôi không đến đây. Anh nhận nhầm người rồi – Cô lạnh tanh.
Hai giây rưỡi trôi qua và bỗng gã bật lên tiếng cười khùng khục, át cả tiếng máy móc đang trơn tru hoạt động. Rồi dần dần tiếng cười đó vang lên đánh bật cả tiếng nhạc dance trong phòng gym.
- Anh làm sao thế? Người ta đang nhìn kìa! – Cô trợn mắt nhắc gã.
- Trời ơi, em làm anh buồn cười quá. Anh không thể kiềm được. Em tên là gì?
- Anh bị điên à? – Cô thốt lên mà chỉ muốn lao ra tát vào cái mặt đang nhăn nhở của gã.
- Em tên là gì? Anh hỏi thật đó – gã nhoẻn miệng cười với cô.
- Em nghĩ việc mình tên là gì chẳng liên quan đến anh.
Cô tức tối dừng hẳn máy chạy lại rồi đi ra chỗ khác, trong lòng bực tức gã dở hơi làm cô mới chạy được có 20 phút. Trời ơi, phát điên mất. Gã làm cô có cảm giác gã đang chế giễu cô. Mà đáng ra thì phải ngược lại mới đúng. Mà nếu ngày nào gã cũng đến để làm hỏng những giây phút dễ chịu nhất trong ngày của cô thì sao? Đúng là cơn ác mộng. Làm sao phải chấm dứt nó đây?
Với suy nghĩ đó, cô quay ngoắt về chiếc máy chạy mà cô vừa bỏ rơi nó. Đứng lên và tiếp tục khởi động lại qui trình cũ. Gã vẫn chạy bên cạnh như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Anh tưởng em tập xong rồi chứ?
- Chưa anh ạ. Em thường chạy một tiếng nếu không có ai làm phiền.
- Uh, anh thì thường không tập máy chạy nếu không có ai đó để làm phiền – gã nói như thể cho một mình gã nghe và cũng chả thèm nhìn thấy mặt cô đang đỏ bừng bừng.
- Này, cuối cùng thì anh muốn gì thế? – Giọng cô the thé.
- Anh muốn biết tên em. Đã hỏi ngay từ đầu rồi. Em biết rồi còn làm bộ.
Hơ hơ. Chuyện gì xảy ra thế này. Đúng là gã đã hỏi tên cô là gì rồi mà.
- Em nghĩ tên em chẳng quan trọng bằng số điện thoại của em đâu! – Cô quay sang phía gã với nụ cười đã được chuẩn bị sẵn.
Gã chạy suýt vấp một nhịp.
- Trời ơi, em đúng là hiểu ý anh quá. Đọc cho anh số của em đi. Chỉ cần đọc một lần thôi, anh sẽ nhớ.
Cô liến thoắng một dãy số. Gã im lặng để ghi nhớ nó.
- Anh sẽ gọi cho em! – Gã cười rồi leo vội xuống cái máy chạy và lao ra chỗ tạ tay.
À thì ra gã tập nhiều máy mà cô không tập. Thảo nào mà cô chẳng chú ý đến gã. Cô mỉm cười và tiếp tục những giây phút dễ chịu nhất trong ngày của mình.
Ngày hôm sau, cô biết chắc rằng gã sẽ đến bên cô sớm thôi.
- Em! Số điện thoại em cho không đúng. Anh gọi không được – Gã tiến về phía cô khi cô vừa vào phòng tập.
- Số nào cơ? Hôm qua E cho anh số điện thoại à? Em không nhớ lắm – Cô nhẹ nhàng nói với gã như thể nói với chính mình.
- Vậy nếu anh cho em số điện thoại của anh thì em có nhớ không? – Gã lao ra nắm lấy cánh tay cô như kiểu đừng có đùa với tôi!
- Em sẽ nhớ! – Cô cười hiền khô với gã mà cũng chẳng thèm rụt tay lại.
- Em nhớ đấy! – Gã để lại trong tay cô một mảnh giấy. Cô chưa kịp nhìn vào mảnh giấy đó thì gã lấy lại nó nhanh như sóc.
- Ồ không, không thể làm cách này được, em sẽ lại vứt tờ giấy này đi thôi – gã nói rồi lao ra phía cuối phòng tập, lôi ở đâu ra một cái bút.
Gã bảo cô xòe tay rồi viết số điện thoại của gã vào đó. Rồi nói:
- Anh tên là Hùng. Em có thể gọi anh là James. Nào, bây giờ thì viết số điện thoại của em lên tay anh đi. Và lần này đừng có cho anh số điện thoại sai nữa đấy.
- Vâng, anh đưa tay đây – Cô mỉm cười và viết lên tay gã.  Trông mặt gã có vẻ hài lòng. Gã đâu biết rằng cái sự ngoan ngoãn ấy của cô là có chủ đích?
Nếu gã muốn nhảy vô vào cái cuộc đời của cô như vậy thì: welcome gã. Nhiều điều hay ho còn ở phía trước.
(Còn tiếp)

April 12, 2013

10 lý do tại sao tui sống hạnh phúc hơn bạn



1. Tôi luôn dành thời gian cho việc tập thể dục: Một sức khỏe tốt sẽ luôn khiến tinh thần bạn sảng khoái và nhiều năng lượng để làm những việc bạn muốn. Rất nhiều người nói không có thời gian để tập thể dục nhưng tôi nghĩ đó chỉ là một sự biện hộ. Dù bận đến đâu, 1 tuần tôi cũng đến phòng Gym ít nhất 3 buổi. Tôi tập cả yoga, chạy, đạp xe và dung những máy móc hỗ trợ khác. Điều này khiên tôi lúc nào cũng thấy mình trẻ trung.
2. Tôi hồn nhiên với những người thân yêu: Tôi yêu họ bằng tình yêu thực sự, chân thành. Trước mặt họ, tôi luôn là đứa trẻ ngốc nghếch vì tôi chẳng việc gì phải thể hiện mình là người này người nọ với những người mình yêu thương cả.
3. Tôi làm việc chăm chỉ: Tôi yêu lao động và thích được làm việc. Công việc giúp tôi năng động, không ngừng suy nghĩ và sống tích cực hơn.
4. Tôi biết nuôi dưỡng niềm đam mê: Niềm đam mê của tôi là được xem các chương trình truyền hình, được theo dõi những hoạt động truyền thông, được ngầm đánh giá và phân tích. Được đọc các bài viết của một chị bạn về nước hoa, thời trang và cuộc sống. Được nghe người khác nói chuyện về rượu mạnh, rượu vang và âm nhạc. Hàng ngày tôi đều dành thời gian để sống với những niềm đam mê ấy.
5. Tôi không chỉ trích người khác: Mỗi cá nhân có tính cách và lối sống riêng của họ. Ai làm việc gì cũng có lý do cho những việc họ làm. Nếu họ làm tôi buồn hay tức giận, tôi tin là họ có lý do. Tôi không xét nét hay chỉ trích họ. Đặc biệt, tôi không hay tự đề cao mình để so sánh hay chê bai, chỉ trích người khác. Điều đó khiến tôi luôn sống trong thanh thản.
6. Tôi không hay ca thán: Câu cửa miệng của tôi là “Em đi chít đây” – tôi hay dung câu đó trong những lúc mình phấn khích vì vui sướng. Tôi thường hay bị “quá khích” với những điều hay ho và làm mình hạnh phúc. Với những điều khiến tôi không thoải mái, tôi không hay nghĩ đến và đúng ra là dọn dẹp nó luôn ra khỏi đầu mình.
7. Tôi yêu những người đàn ông xung quanh tôi: Dù tôi có trải qua bao nhiêu mối tình thất bại hay “vật vã” đi chăng nữa thì tôi vẫn luôn yêu đàn ông. Tôi yêu bố mình, yêu thằng em “trời đánh” của mình, yêu “ông thầy” của mình, anh bạn đối tác, thằng bạn thân, yêu cả những người tôi đã từng yêu và đã từng chia tay… Ý thực sự của tôi ở đây là tình yêu ở ngay đây, không cần phải tìm kiếm, mơ mộng, không cần phải kỳ vọng, ảo tưởng, không phụ thuộc tuổi tác, quốc tịch hay lối sống.
8. Tôi không sống theo “chuẩn mực đạo đức” mà xã hội áp đặt lên tôi.
9. Tôi hay cười: Vì nụ cười khiến bạn sống thật lạc quan và khiến người khác cũng dễ chịu khi ở bên bạn.
10. Chỉ cần tôi biết mình đặc biệt (chứ không phải là tự coi mình là nhất nhé), không cần phải chứng minh với ai về điều đó. Tôi hạnh phúc khi được là chính mình. Hưởng thụ cuộc sống theo cách của mình. Tôi mặc những thứ tôi thích, nghe nhạc tôi yêu và đọc thứ tôi thấy thú vị mà chả quan tâm bạn có thấy vui vẻ vì điều đó không, miễn là tôi không quay ra cấu bạn một cái là được J

April 11, 2013

Hội ngộ là nơi bắt đầu của chia ly



Thế là tôi lại vừa phải chia tay chia chân với một người bạn thân nữa của mình.
Ở Sài Gòn tôi gặp gỡ được nhiều hơn mà vì thế tôi cũng ít bạn thân hơn.
Người bạn thân đầu tiên mà tôi phải nói lời tạm biệt là khi cô ấy sang Mỹ du học. Cô bé người Sài Gòn, xinh xắn đáng yêu và cùng tuổi với tôi. Chúng tôi đã cùng nhau lê la khắp các quán café, cửa hàng quần áo, cùng lắng nghe những câu chuyện của nhau. Ấn tượng duy nhất của tôi về người bạn ấy là một cô gái sáng choang luôn hướng về phía trước, gặp ai cũng vui vẻ và thân thiện. Đến khi cô ấy đi Mỹ rồi tôi mới biết tôi nhớ cô ấy đến chừng nào. Quán ốc tôi và cô ấy hay đến giờ cũng đóng cửa rồi. Chẳng biết khi nào có thể gặp lại nữa. Cô ấy bảo tháng 4 này sẽ về và giờ thì nói đến tận cuối năm. Cuối năm ư? Lúc đó không biết tôi có còn ở SG không.
Người bạn thứ 2 tôi phải chia tay là cô bạn học cùng cấp 3 của tôi. Thời cấp 3 chúng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chơi với người còn lại. Năm ngoái chúng tôi bất ngờ gặp nhau ngoài đường, giữa trời SG xanh ngắt. Trước khi gặp cô ấy, tôi là đứa thích have fun, thích các cuộc vui, thích bar bọt, thích được tán tỉnh và sẽ tán tỉnh ngay một chàng trai nào đó mà tôi thích. Cô ấy là người hay đến những quán bar, thích zai nhưng chẳng thèm tán tỉnh và chả dễ làm quen, mặc dù cô ấy có thân hình của một hotgirl, không, của một sexy lady mới đúng.
Tôi lao vào các cuộc vui với tâm trạng hồn nhiên bất ngờ. Hằng ngày kể cho cô ấy nghe những trò vui mà tôi đã làm. Cô ấy vui và nghe đầy sung sướng như chính chuyện của cô ấy.
Cuối năm ngoái tôi bị một cơn khủng hoảng chẳng nhẹ nhàng như tôi đã thể hiện ra. Sau đó thú vui của tôi là sách, nghe nhạc, tập gym, du lịch và công việc. Còn cô ấy bất ngờ có được một người đàn ông mà có thể làm mọi thứ để được ở bên cô ấy. Cô ấy lại khiến tôi tin rằng tình yêu là có thật và quan trọng là phải chờ đợi đúng Mr.Right. Cô ấy đã không uổng công chờ đợi.
Tối qua tôi đi farewell của cô ấy. Chẳng có nhiều đứa hâm nhảy nhạc dance, uống votka pha bò húc, ôm nhau rùi khóc.
Thế là một người bạn thân nữa của tôi lại rời SG. Tôi vẫn ở lại. Tôi còn gì ở đây mà vẫn ở lại? Do tôi bảo thủ hay tôi lạc hậu? Hoặc tôi hèn nhát.
Đêm qua tôi vẫn mơ về buổi farewell đó. Liệu đến bao giờ mới đến lượt mình? Có bao giờ hội ngộ mà không phải chia tay?
Ngày hôm nay tôi buồn.
Buồn vì chợt nhận ra mình quá nhỏ bé, người này đi rồi người kia đến, để rồi lại đi.
Tôi bỗng nhớ đến một câu thơ của Nguyễn Phong Việt: “Có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau?”
Mỗi người đến với tôi, dù là bạn, bạn bình thường hay bạn thân, dù là yêu hay không yêu, thích hay không thích, họ cũng vẫn có được một góc trong trái tim tôi vì với tôi, đó mới là những tài sản quí nhất của cuộc sống này.
Ừ thì tôi buồn. Cuối tháng này, một người bạn thân từ hồi đại học đang ở nước ngoài sẽ về VN và có thể sẽ vào SG ở cùng tôi một thời gian. Sau đó có thể lại tiếp tục đi.
Tôi vẫn ở lại.
Dù tôi có ra đi thì người ta vẫn thấy tôi ở lại.

March 12, 2013

Những bài văn của tôi




Từ bé tôi đã yêu môn văn theo một cách rất riêng. Tôi biết mình bắt đầu thích văn khi tôi học cấp 2, được cô Nga dạy văn (cô cũng tên là Nga – có thể đó là lý do tôi càng thích môn văn hơn). Cô Nga hay cho chúng tôi những đề văn nằm ngoài chương trình học và hay kể chuyện cho chúng tôi nghe.

Bài văn tôi được 9 điểm lần đâu tiên trong cuộc đời học sinh của tôi là bài văn có đề bài là em hãy tưởng tượng em là nhân vật nữ trong câu chuyện sự tích trầu cau và kể lại câu chuyện đó. Đã quá lâu rồi để tôi nhớ được mình đã viết gì nhưng tôi vẫn nhớ những cảm xúc khi mình đặt mình vào người khác, kể một câu chuyện tình như mình đã từng trải qua. Tôi được điểm 9 duy nhất trong lớp và bài của tôi được cô đọc cho cả lớp nghe. Từ lần đó, tôi, một cô bé học lớp 6 - đã nghĩ văn là sự tìm kiếm tự do trong tâm hồn.

Bài văn thứ 2 của tôi được 5 điểm. Tôi suýt bật khóc trước lớp khi thấy con số 5 to đùng ấy trong ô chấm điểm. Đó là bài văn có đề bài là hãy kể về lễ khai giảng của trường em. Khi làm bài đó, tôi nghĩ rằng ít nhất đã 6 lần tôi dự cái lễ khai giảng đó, lần nào cũng giống lần nào, quan trọng là mình cần phải nói được cảm xúc của mình. Thứ cảm xúc hồi hộp, chờ đợi và háo hức khi được mặc quần áo mới, tay cầm cờ hay bóng bay bước vào trường. Vậy là bài văn ấy tôi viết dài hơn các bạn 2 trang giấy bởi tôi muốn kể từ cái cảm xúc của mình khi ở nhà, khi mẹ là cho mình bộ váy thơm mới tinh, khi mình quàng khăn đỏ trên vai, khi mình ôm bố từ phía sau để bố đưa đến trường. Bài văn đó tôi đã bị 5 điểm bởi đã quá dài dòng và lạc đề. Tôi đã nghẹn ngào giấu kín bài văn đó ở phía sâu nhất trong gầm bàn và tự nhủ, vậy là mình sẽ không bao giờ được tự do như cách mình muốn nữa.

Sau này khi tôi lên cấp 3, năm nào tôi cũng đi thi học sinh giỏi văn thành phố. Giải tốt nhất mà tôi có được là giải khuyến khích. Tôi biết mình chẳng có năng khiếu phân tích, tôi ít đọc sách tham khảo, tôi chẳng muốn người ta áp đặt suy nghĩ gì lên mình cả. Nhưng tôi tin mình có năng khiếu về sự cảm nhận. Có những thứ cảm xúc tôi có được, cảm được đến tận cùng của mọi lời nói, mọi suy nghĩ, mọi ý tứ mà chẳng thể giải thích được thành lời. Từ đó tôi hiểu rằng mình chưa bao giờ là học sinh giỏi văn như tôi vẫn nghĩ cả.

Và lạy chúa, tôi chưa bao giờ muốn mình giỏi văn.

Tôi chỉ đơn giản muốn mình được tự do trong tư tưởng và suy nghĩ. Tự do để đến những vùng đất mới, tự do để tưởng tượng ra những câu chuyện, những cuộc gặp gỡ, những khuôn mặt, những mẩu hội thoại, những mở đầu và những kết thúc. Hồi bé tôi có thói quen trước khi đi ngủ phải nghĩ ra một câu chuyện thật thú vị. Có những câu chuyện chưa kịp kết thúc thì tôi đã chìm vào giấc ngủ rồi. Thói quen ấy đã từng theo tôi đến tận khi tôi lên đại học.

Vậy là tất cả những gì tôi muốn là sự tự do vùng vẫy trong tâm hồn. Tôi hạnh phúc reo lên khi hiểu được điều đó. Và thế nên, đêm qua, tôi có một giấc mơ.

March 07, 2013

Viết cho ngày 7/3


(Caption for this pic: 1 tuần mình đến đây 3 lần chỉ vì... thực sự là ngại chả nói ra được ^__^)

Sáng ra đã nghe chuyện đổ vỡ.
“Đổ vỡ” là một từ chẳng hay gì cả, hay nói cách khác, từ đó rất tệ. Thế nên người ta mới sợ đổ vỡ mà quên mất rằng làm thế nào để tránh điều đó.

Lần đầu tiên mình mới ý thức được sự hy sinh. Hai cá thể khác biệt sống với nhau, ở bên nhau, muốn không đổ vỡ thì phải lắng nghe, thông cảm, chia sẻ và thấu hiểu nhau. Mà muốn làm được điều đó thì phải hy sinh. Đôi khi là hy sinh mong muốn cá nhân, hy sinh sự ngạo nghễ của bản ngã, hy sinh cả hành động chỉ muốn làm tổn thương người kia chỉ vì người đó đã làm mình quá đau khổ. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng để làm được điều đó thì khó lắm, đặc biệt là với những ai đã từng trải qua nhiều sự đổ vỡ.
Người càng trải qua nhiều sự đổ vỡ thì sau đó họ lại càng thương bản thân họ hơn. Họ trân trọng chính bản thân mình, yêu thương và nuông chiều nó bởi họ nhận ra rằng nếu không thương chính mình thì chả ai thương họ cả. Và cùng với đó thì sự hy sinh cũng ra đi. Họ có thể chia sẻ, lắng nghe nhưng ko thể thấu hiểu. Họ có thể cho đi thật nhiều nhưng không biết người kia cần điều gì, có phải là điều họ vừa cho không? Họ có thể chăm sóc nhiều hơn nhưng không biết được rằng đôi khi hành động chăm sóc hay yêu thương một ai đó chẳng qua lại là để thỏa mãn nhu cầu của chính mình. Rất ít người bình tĩnh mà hiểu được điều đó.

Nàng MĐ thường hay trích dẫn một câu nói của Osho mà tôi cũng rất thích: “Nhân loại thường quên hẳn sự gần gũi bên nhau (không phải là cùng nhau làm gì mà chỉ đơn giản là ở bên nhau)”. Trong khi bây giờ, chúng ta muốn được ở bên nhau nhiều để cùng làm quá nhiều thứ. Chính vì cái khao khát muốn ở bên nhau để cùng làm quá nhiều thứ ấy khiến ta quên rằng quan trọng nhất là lắng nghe nhau, cảm nhận nhau để thấy được rằng chỉ cần có sự hiện hữu của người kia thì đã hạnh phúc lắm rồi.
Chỉ cần biết rằng có sự hiện hữu của người kia là hạnh phúc lắm rồi – cho dù chẳng cần sống ở bên nhau, cho dù chẳng cần lúc nào cũng phải gặp nhau.
Nếu ko làm được thế thì cả hai bên sẽ luôn làm tổn thương nhau dù vô tình hay hữu ý.

Tình yêu thì chẳng phải lúc nào cũng đẹp, cũng lung linh nhưng dù mọi chuyện xảy ra thế nào thì cũng nên hành động thể hiện sự trân trọng với đối phương, không thì bạn sẽ trông thật kỳ cục, nực cười và lố bịch lắm. Tôi cũng đã từng hành động đầy phản kháng để thỏa mãn cái sự đau đớn vì bị phản bội và lừa dối trong tôi, thỏa mãn lòng tự trọng bị tổn thương nhưng cuối cùng tôi nhận ra làm thế chỉ khiến mình thêm nực cười và lố bịch mà thôi. Tôi đã dừng lại. Đúng ra là tôi phải dừng lại vì thấy xấu hổ với chính mình. Tôi chấp nhận đổ vỡ như một phần của cuộc sống mà không nghĩ đến việc tìm bất cứ cái gì để đổ lỗi.
Người khác hành động xấu xa ảnh hưởng đến tôi không có nghĩa là tôi phải hành động xấu xa theo cách của họ. Người khác phản bội, dối trá và lố bịch không có nghĩa là tôi phải dùng những thứ đó để đáp trả lại họ. Cách tốt nhất tôi nên làm là bỏ lại mọi thứ phía sau (thường thì những trò mèo mới diễn ra ở đằng sau lưng bạn) và hướng lên phía trước. Tận hưởng cuộc sống, shopping, xem phim, đi du lịch, hẹn hò ngập trời, yêu đương đầy nhiệt huyết theo cách mà tôi muốn.

(Chuẩn bị được đón đi chơi là lúc nào cái mẹt cũng thế này ý ^__^)

Vài ngày nữa thôi là tôi lại được mặc quần short, áo hai dây, mỉm cười và đi chơi rồi.
Người ta hay nói “đàn ông có tương lai còn đàn bà có quá khứ”, tôi có cả hai và điều quan trọng nhất đó là tôi đang cảm thấy hạnh phúc vô vàn và biết cách làm thế nào để mình hạnh phúc trong khi ngoài kia, có biết bao nhiêu người vẫn đang kiếm tìm và tự hỏi: “hạnh phúc là gì?”  

March 04, 2013

Anh đừng lo!



Những thanh niên thế hệ nửa đầu 8x,
 những con người sinh ra trong khoảng thời gian xung quanh năm 85,
 thời kỳ chuyển giao giữa cái mới và cái cũ,
 cũng sống như cách mà họ đã được sinh ra...

Trưa hôm đó tôi gặp một người bạn của Anh. Tôi và người bạn ấy đã có một bữa trưa thú vị bên cạnh những câu chuyện về cuộc sống, về tình yêu và chẳng hiểu thế nào cuối cùng lại kết thúc bằng những điều liên quan đến Phật.
Bọn tôi còn quá trẻ để nói đến Phật và những trải nghiệm.
Bọn tôi đã quá già cho những rung động, những cảm nắng, những run rẩy, những cảm xúc ban đầu của tình yêu. Người bạn đó bảo với tôi rằng sau khi trải qua một vài mối tình, giờ Anh sợ phải bắt đầu lại, hoặc cũng có thể Anh chẳng biết bắt đầu như thế nào. Anh không tin vào thứ gọi là tình yêu. Anh chẳng hiểu làm thế nào để yêu một ai đó. Anh ít nói, nhiều bạn nhưng ít bạn thân. Anh biết nhiều cô gái, 50% trong số đó là hotgirl, diễn viên, người mẫu nhưng Anh chẳng tìm được nổi một ai để yêu.

Thật là phi lý giữa cuộc sống hiện đại này. Việc ta có nhiều bạn, nhiều người để ý lại tỷ lệ nghịch với số lượng người yêu mà ta có.

Có lẽ Anh cần nhiều thời gian hơn nữa để gặp một cô gái – một người mà chưa bao giờ Anh kỳ vọng là người yêu mình sẽ như thế, một người mà khiến Anh mỉm cười một mình giữa đám đông, một người khiến Anh tự nhiên bỗng thấy mình ngốc nghếch lạ. Một người mà ngay từ đầu Anh đã tìm thấy sự kết nối vô hình nào đó mà Anh không thể hiểu nổi. Một người mà Anh tin sẽ là một cái gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời mà Anh chẳng cần biết lý do.
Rồi Anh sẽ tìm thấy cô ấy thôi…

Đêm qua tôi lại vô rạp xem suất chiếu muộn của phim Tây Du Ký (Châu Trinh Trì). Đây là lần đầu tiên tôi đi xem phim này với cô bạn thân nếu không tính lần thứ nhất tôi đi xem với thằng bạn thân khác. Hai buổi xem chỉ cách nhau có một ngày. Nói thế để biết bộ phim ấy nó tác động đến tôi như thế nào.
Bỏ qua những tình huống gay cấn khiến người xem giật mình thon thót ở đoạn đầu của phim,
Bỏ qua những tình huống gây cười “nhảm” ở đoạn giữa phim,
Bỏ qua những thứ chưa được mà người ta bàn tán trên mạng,

Thì đoạn hội thoại như thế này cũng đáng để phải xem phim đến tận 2 lần:
Nhân vật nữ: Anh có yêu em không?
NV nam: Có
NV nữ: Anh có yêu em nhiều không?
NV nam: Rất nhiều
NV nữ: Anh yêu em nhiều như thế nào?
NV nam: Anh yêu em 1000 năm, 1 vạn năm
NV nữ: 1 vạn năm thì lâu quá. Em muốn anh yêu em ngay bây giờ.
Kết thúc bữa trưa với người bạn đó, anh dạy tôi cách chia sẻ niềm vui với mọi người, cách cầu nguyện hằng đêm để vơi đi những nỗi buồn và cách để trở nên bình thản với mọi điều trong cuộc sống. Anh bảo tôi mình không nên cứ trích lời Phật dạy để nói chuyện hay ám chỉ hay lên mặt đạo đức với những người khác bởi có mấy ai hiểu được sâu xa những điều ấy đâu? Vì thế nên anh chẳng khuyên tôi nên theo Phật giáo như anh, anh bảo mỗi tín ngưỡng đều có những lý lẽ riêng của nó. Tất cả chỉ để cho ta có niềm tin. Một niềm tin vô điều kiện.
Tình yêu – cuối cùng thì cũng giống như một thứ tín ngưỡng mà thôi.

February 26, 2013

Untitled



Yêu em yêu thêm tình phụ
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
Nếu tôi không nói chuyện với Lương Hoàng Anh khi chị là khách mời trong chương trình Chuyện Đêm Muộn thì tôi đã không biết được hai câu thơ ấy. Từ lâu người ta vẫn đồn thổi Hoàng Anh là tình cuối của Trịnh Công Sơn với đủ loại lời lẽ: bực tức cũng có, ghen tị cũng có, đay nghiến, vùi dập cũng có nhưng chỉ khi nghe được câu thơ ấy của Trịnh Công Sơn tôi mới tin tình yêu ấy là có thật, ít nhất là lúc đó, ông cũng yêu Hoàng Anh thực sự. Không phải là thực sự, mà có lẽ là rất yêu…
Đã mấy ai hiểu được khi người ta yêu một ai đó quá nhiều đến nỗi “yêu em phải yêu thêm tình phụ”. Phải tìm kiếm thứ tình phụ chóng vánh nào đó để khỏa lấp những chỗ trống trong biển tình yêu ta dành cho em. Em có biết rằng tình yêu ta dành cho em nhiều đến mức nếu em không bù đắp ngay cho ta thì ta chẳng còn cách nào ngoài việc tự làm tổn thương mình. Thế nên mới “yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ”. Yêu em nhiều đến nỗi phải yêu thêm tình phụ vẫn chưa đủ mà lòng còn phải từ bi hơn nhiều nữa. Từ bi để chấp nhận những kỳ vọng có thể không được đáp trả, từ bi để chấp nhận những hy vọng có thể sẽ không bao giờ thành sự thật, từ bi để có thể không được có em một cách trọn vẹn và mãi mãi. Vì quá yêu nên lòng mới chợt từ bi bất ngờ đến thế.
Tình yêu là thứ mà người ta luôn khát khao, đòi hỏi trong đó. Nhưng có lẽ bằng hai câu thơ ấy, tôi tin rằng với Hoàng Anh, thế là đủ, chẳng cần phải có đến tận 3 bức tranh, 1 cái giường và vô số những bài thơ Trịnh Công Sơn tặng cho nàng.
Yêu em yêu thêm tình phụ
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
Đến giờ, không hiểu sao, tôi vẫn bị ám ảnh bởi hai câu thơ ấy…