April 11, 2013

Hội ngộ là nơi bắt đầu của chia ly



Thế là tôi lại vừa phải chia tay chia chân với một người bạn thân nữa của mình.
Ở Sài Gòn tôi gặp gỡ được nhiều hơn mà vì thế tôi cũng ít bạn thân hơn.
Người bạn thân đầu tiên mà tôi phải nói lời tạm biệt là khi cô ấy sang Mỹ du học. Cô bé người Sài Gòn, xinh xắn đáng yêu và cùng tuổi với tôi. Chúng tôi đã cùng nhau lê la khắp các quán café, cửa hàng quần áo, cùng lắng nghe những câu chuyện của nhau. Ấn tượng duy nhất của tôi về người bạn ấy là một cô gái sáng choang luôn hướng về phía trước, gặp ai cũng vui vẻ và thân thiện. Đến khi cô ấy đi Mỹ rồi tôi mới biết tôi nhớ cô ấy đến chừng nào. Quán ốc tôi và cô ấy hay đến giờ cũng đóng cửa rồi. Chẳng biết khi nào có thể gặp lại nữa. Cô ấy bảo tháng 4 này sẽ về và giờ thì nói đến tận cuối năm. Cuối năm ư? Lúc đó không biết tôi có còn ở SG không.
Người bạn thứ 2 tôi phải chia tay là cô bạn học cùng cấp 3 của tôi. Thời cấp 3 chúng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chơi với người còn lại. Năm ngoái chúng tôi bất ngờ gặp nhau ngoài đường, giữa trời SG xanh ngắt. Trước khi gặp cô ấy, tôi là đứa thích have fun, thích các cuộc vui, thích bar bọt, thích được tán tỉnh và sẽ tán tỉnh ngay một chàng trai nào đó mà tôi thích. Cô ấy là người hay đến những quán bar, thích zai nhưng chẳng thèm tán tỉnh và chả dễ làm quen, mặc dù cô ấy có thân hình của một hotgirl, không, của một sexy lady mới đúng.
Tôi lao vào các cuộc vui với tâm trạng hồn nhiên bất ngờ. Hằng ngày kể cho cô ấy nghe những trò vui mà tôi đã làm. Cô ấy vui và nghe đầy sung sướng như chính chuyện của cô ấy.
Cuối năm ngoái tôi bị một cơn khủng hoảng chẳng nhẹ nhàng như tôi đã thể hiện ra. Sau đó thú vui của tôi là sách, nghe nhạc, tập gym, du lịch và công việc. Còn cô ấy bất ngờ có được một người đàn ông mà có thể làm mọi thứ để được ở bên cô ấy. Cô ấy lại khiến tôi tin rằng tình yêu là có thật và quan trọng là phải chờ đợi đúng Mr.Right. Cô ấy đã không uổng công chờ đợi.
Tối qua tôi đi farewell của cô ấy. Chẳng có nhiều đứa hâm nhảy nhạc dance, uống votka pha bò húc, ôm nhau rùi khóc.
Thế là một người bạn thân nữa của tôi lại rời SG. Tôi vẫn ở lại. Tôi còn gì ở đây mà vẫn ở lại? Do tôi bảo thủ hay tôi lạc hậu? Hoặc tôi hèn nhát.
Đêm qua tôi vẫn mơ về buổi farewell đó. Liệu đến bao giờ mới đến lượt mình? Có bao giờ hội ngộ mà không phải chia tay?
Ngày hôm nay tôi buồn.
Buồn vì chợt nhận ra mình quá nhỏ bé, người này đi rồi người kia đến, để rồi lại đi.
Tôi bỗng nhớ đến một câu thơ của Nguyễn Phong Việt: “Có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau?”
Mỗi người đến với tôi, dù là bạn, bạn bình thường hay bạn thân, dù là yêu hay không yêu, thích hay không thích, họ cũng vẫn có được một góc trong trái tim tôi vì với tôi, đó mới là những tài sản quí nhất của cuộc sống này.
Ừ thì tôi buồn. Cuối tháng này, một người bạn thân từ hồi đại học đang ở nước ngoài sẽ về VN và có thể sẽ vào SG ở cùng tôi một thời gian. Sau đó có thể lại tiếp tục đi.
Tôi vẫn ở lại.
Dù tôi có ra đi thì người ta vẫn thấy tôi ở lại.

March 12, 2013

Những bài văn của tôi




Từ bé tôi đã yêu môn văn theo một cách rất riêng. Tôi biết mình bắt đầu thích văn khi tôi học cấp 2, được cô Nga dạy văn (cô cũng tên là Nga – có thể đó là lý do tôi càng thích môn văn hơn). Cô Nga hay cho chúng tôi những đề văn nằm ngoài chương trình học và hay kể chuyện cho chúng tôi nghe.

Bài văn tôi được 9 điểm lần đâu tiên trong cuộc đời học sinh của tôi là bài văn có đề bài là em hãy tưởng tượng em là nhân vật nữ trong câu chuyện sự tích trầu cau và kể lại câu chuyện đó. Đã quá lâu rồi để tôi nhớ được mình đã viết gì nhưng tôi vẫn nhớ những cảm xúc khi mình đặt mình vào người khác, kể một câu chuyện tình như mình đã từng trải qua. Tôi được điểm 9 duy nhất trong lớp và bài của tôi được cô đọc cho cả lớp nghe. Từ lần đó, tôi, một cô bé học lớp 6 - đã nghĩ văn là sự tìm kiếm tự do trong tâm hồn.

Bài văn thứ 2 của tôi được 5 điểm. Tôi suýt bật khóc trước lớp khi thấy con số 5 to đùng ấy trong ô chấm điểm. Đó là bài văn có đề bài là hãy kể về lễ khai giảng của trường em. Khi làm bài đó, tôi nghĩ rằng ít nhất đã 6 lần tôi dự cái lễ khai giảng đó, lần nào cũng giống lần nào, quan trọng là mình cần phải nói được cảm xúc của mình. Thứ cảm xúc hồi hộp, chờ đợi và háo hức khi được mặc quần áo mới, tay cầm cờ hay bóng bay bước vào trường. Vậy là bài văn ấy tôi viết dài hơn các bạn 2 trang giấy bởi tôi muốn kể từ cái cảm xúc của mình khi ở nhà, khi mẹ là cho mình bộ váy thơm mới tinh, khi mình quàng khăn đỏ trên vai, khi mình ôm bố từ phía sau để bố đưa đến trường. Bài văn đó tôi đã bị 5 điểm bởi đã quá dài dòng và lạc đề. Tôi đã nghẹn ngào giấu kín bài văn đó ở phía sâu nhất trong gầm bàn và tự nhủ, vậy là mình sẽ không bao giờ được tự do như cách mình muốn nữa.

Sau này khi tôi lên cấp 3, năm nào tôi cũng đi thi học sinh giỏi văn thành phố. Giải tốt nhất mà tôi có được là giải khuyến khích. Tôi biết mình chẳng có năng khiếu phân tích, tôi ít đọc sách tham khảo, tôi chẳng muốn người ta áp đặt suy nghĩ gì lên mình cả. Nhưng tôi tin mình có năng khiếu về sự cảm nhận. Có những thứ cảm xúc tôi có được, cảm được đến tận cùng của mọi lời nói, mọi suy nghĩ, mọi ý tứ mà chẳng thể giải thích được thành lời. Từ đó tôi hiểu rằng mình chưa bao giờ là học sinh giỏi văn như tôi vẫn nghĩ cả.

Và lạy chúa, tôi chưa bao giờ muốn mình giỏi văn.

Tôi chỉ đơn giản muốn mình được tự do trong tư tưởng và suy nghĩ. Tự do để đến những vùng đất mới, tự do để tưởng tượng ra những câu chuyện, những cuộc gặp gỡ, những khuôn mặt, những mẩu hội thoại, những mở đầu và những kết thúc. Hồi bé tôi có thói quen trước khi đi ngủ phải nghĩ ra một câu chuyện thật thú vị. Có những câu chuyện chưa kịp kết thúc thì tôi đã chìm vào giấc ngủ rồi. Thói quen ấy đã từng theo tôi đến tận khi tôi lên đại học.

Vậy là tất cả những gì tôi muốn là sự tự do vùng vẫy trong tâm hồn. Tôi hạnh phúc reo lên khi hiểu được điều đó. Và thế nên, đêm qua, tôi có một giấc mơ.

March 07, 2013

Viết cho ngày 7/3


(Caption for this pic: 1 tuần mình đến đây 3 lần chỉ vì... thực sự là ngại chả nói ra được ^__^)

Sáng ra đã nghe chuyện đổ vỡ.
“Đổ vỡ” là một từ chẳng hay gì cả, hay nói cách khác, từ đó rất tệ. Thế nên người ta mới sợ đổ vỡ mà quên mất rằng làm thế nào để tránh điều đó.

Lần đầu tiên mình mới ý thức được sự hy sinh. Hai cá thể khác biệt sống với nhau, ở bên nhau, muốn không đổ vỡ thì phải lắng nghe, thông cảm, chia sẻ và thấu hiểu nhau. Mà muốn làm được điều đó thì phải hy sinh. Đôi khi là hy sinh mong muốn cá nhân, hy sinh sự ngạo nghễ của bản ngã, hy sinh cả hành động chỉ muốn làm tổn thương người kia chỉ vì người đó đã làm mình quá đau khổ. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng để làm được điều đó thì khó lắm, đặc biệt là với những ai đã từng trải qua nhiều sự đổ vỡ.
Người càng trải qua nhiều sự đổ vỡ thì sau đó họ lại càng thương bản thân họ hơn. Họ trân trọng chính bản thân mình, yêu thương và nuông chiều nó bởi họ nhận ra rằng nếu không thương chính mình thì chả ai thương họ cả. Và cùng với đó thì sự hy sinh cũng ra đi. Họ có thể chia sẻ, lắng nghe nhưng ko thể thấu hiểu. Họ có thể cho đi thật nhiều nhưng không biết người kia cần điều gì, có phải là điều họ vừa cho không? Họ có thể chăm sóc nhiều hơn nhưng không biết được rằng đôi khi hành động chăm sóc hay yêu thương một ai đó chẳng qua lại là để thỏa mãn nhu cầu của chính mình. Rất ít người bình tĩnh mà hiểu được điều đó.

Nàng MĐ thường hay trích dẫn một câu nói của Osho mà tôi cũng rất thích: “Nhân loại thường quên hẳn sự gần gũi bên nhau (không phải là cùng nhau làm gì mà chỉ đơn giản là ở bên nhau)”. Trong khi bây giờ, chúng ta muốn được ở bên nhau nhiều để cùng làm quá nhiều thứ. Chính vì cái khao khát muốn ở bên nhau để cùng làm quá nhiều thứ ấy khiến ta quên rằng quan trọng nhất là lắng nghe nhau, cảm nhận nhau để thấy được rằng chỉ cần có sự hiện hữu của người kia thì đã hạnh phúc lắm rồi.
Chỉ cần biết rằng có sự hiện hữu của người kia là hạnh phúc lắm rồi – cho dù chẳng cần sống ở bên nhau, cho dù chẳng cần lúc nào cũng phải gặp nhau.
Nếu ko làm được thế thì cả hai bên sẽ luôn làm tổn thương nhau dù vô tình hay hữu ý.

Tình yêu thì chẳng phải lúc nào cũng đẹp, cũng lung linh nhưng dù mọi chuyện xảy ra thế nào thì cũng nên hành động thể hiện sự trân trọng với đối phương, không thì bạn sẽ trông thật kỳ cục, nực cười và lố bịch lắm. Tôi cũng đã từng hành động đầy phản kháng để thỏa mãn cái sự đau đớn vì bị phản bội và lừa dối trong tôi, thỏa mãn lòng tự trọng bị tổn thương nhưng cuối cùng tôi nhận ra làm thế chỉ khiến mình thêm nực cười và lố bịch mà thôi. Tôi đã dừng lại. Đúng ra là tôi phải dừng lại vì thấy xấu hổ với chính mình. Tôi chấp nhận đổ vỡ như một phần của cuộc sống mà không nghĩ đến việc tìm bất cứ cái gì để đổ lỗi.
Người khác hành động xấu xa ảnh hưởng đến tôi không có nghĩa là tôi phải hành động xấu xa theo cách của họ. Người khác phản bội, dối trá và lố bịch không có nghĩa là tôi phải dùng những thứ đó để đáp trả lại họ. Cách tốt nhất tôi nên làm là bỏ lại mọi thứ phía sau (thường thì những trò mèo mới diễn ra ở đằng sau lưng bạn) và hướng lên phía trước. Tận hưởng cuộc sống, shopping, xem phim, đi du lịch, hẹn hò ngập trời, yêu đương đầy nhiệt huyết theo cách mà tôi muốn.

(Chuẩn bị được đón đi chơi là lúc nào cái mẹt cũng thế này ý ^__^)

Vài ngày nữa thôi là tôi lại được mặc quần short, áo hai dây, mỉm cười và đi chơi rồi.
Người ta hay nói “đàn ông có tương lai còn đàn bà có quá khứ”, tôi có cả hai và điều quan trọng nhất đó là tôi đang cảm thấy hạnh phúc vô vàn và biết cách làm thế nào để mình hạnh phúc trong khi ngoài kia, có biết bao nhiêu người vẫn đang kiếm tìm và tự hỏi: “hạnh phúc là gì?”  

March 04, 2013

Anh đừng lo!



Những thanh niên thế hệ nửa đầu 8x,
 những con người sinh ra trong khoảng thời gian xung quanh năm 85,
 thời kỳ chuyển giao giữa cái mới và cái cũ,
 cũng sống như cách mà họ đã được sinh ra...

Trưa hôm đó tôi gặp một người bạn của Anh. Tôi và người bạn ấy đã có một bữa trưa thú vị bên cạnh những câu chuyện về cuộc sống, về tình yêu và chẳng hiểu thế nào cuối cùng lại kết thúc bằng những điều liên quan đến Phật.
Bọn tôi còn quá trẻ để nói đến Phật và những trải nghiệm.
Bọn tôi đã quá già cho những rung động, những cảm nắng, những run rẩy, những cảm xúc ban đầu của tình yêu. Người bạn đó bảo với tôi rằng sau khi trải qua một vài mối tình, giờ Anh sợ phải bắt đầu lại, hoặc cũng có thể Anh chẳng biết bắt đầu như thế nào. Anh không tin vào thứ gọi là tình yêu. Anh chẳng hiểu làm thế nào để yêu một ai đó. Anh ít nói, nhiều bạn nhưng ít bạn thân. Anh biết nhiều cô gái, 50% trong số đó là hotgirl, diễn viên, người mẫu nhưng Anh chẳng tìm được nổi một ai để yêu.

Thật là phi lý giữa cuộc sống hiện đại này. Việc ta có nhiều bạn, nhiều người để ý lại tỷ lệ nghịch với số lượng người yêu mà ta có.

Có lẽ Anh cần nhiều thời gian hơn nữa để gặp một cô gái – một người mà chưa bao giờ Anh kỳ vọng là người yêu mình sẽ như thế, một người mà khiến Anh mỉm cười một mình giữa đám đông, một người khiến Anh tự nhiên bỗng thấy mình ngốc nghếch lạ. Một người mà ngay từ đầu Anh đã tìm thấy sự kết nối vô hình nào đó mà Anh không thể hiểu nổi. Một người mà Anh tin sẽ là một cái gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời mà Anh chẳng cần biết lý do.
Rồi Anh sẽ tìm thấy cô ấy thôi…

Đêm qua tôi lại vô rạp xem suất chiếu muộn của phim Tây Du Ký (Châu Trinh Trì). Đây là lần đầu tiên tôi đi xem phim này với cô bạn thân nếu không tính lần thứ nhất tôi đi xem với thằng bạn thân khác. Hai buổi xem chỉ cách nhau có một ngày. Nói thế để biết bộ phim ấy nó tác động đến tôi như thế nào.
Bỏ qua những tình huống gay cấn khiến người xem giật mình thon thót ở đoạn đầu của phim,
Bỏ qua những tình huống gây cười “nhảm” ở đoạn giữa phim,
Bỏ qua những thứ chưa được mà người ta bàn tán trên mạng,

Thì đoạn hội thoại như thế này cũng đáng để phải xem phim đến tận 2 lần:
Nhân vật nữ: Anh có yêu em không?
NV nam: Có
NV nữ: Anh có yêu em nhiều không?
NV nam: Rất nhiều
NV nữ: Anh yêu em nhiều như thế nào?
NV nam: Anh yêu em 1000 năm, 1 vạn năm
NV nữ: 1 vạn năm thì lâu quá. Em muốn anh yêu em ngay bây giờ.
Kết thúc bữa trưa với người bạn đó, anh dạy tôi cách chia sẻ niềm vui với mọi người, cách cầu nguyện hằng đêm để vơi đi những nỗi buồn và cách để trở nên bình thản với mọi điều trong cuộc sống. Anh bảo tôi mình không nên cứ trích lời Phật dạy để nói chuyện hay ám chỉ hay lên mặt đạo đức với những người khác bởi có mấy ai hiểu được sâu xa những điều ấy đâu? Vì thế nên anh chẳng khuyên tôi nên theo Phật giáo như anh, anh bảo mỗi tín ngưỡng đều có những lý lẽ riêng của nó. Tất cả chỉ để cho ta có niềm tin. Một niềm tin vô điều kiện.
Tình yêu – cuối cùng thì cũng giống như một thứ tín ngưỡng mà thôi.

February 26, 2013

Untitled



Yêu em yêu thêm tình phụ
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
Nếu tôi không nói chuyện với Lương Hoàng Anh khi chị là khách mời trong chương trình Chuyện Đêm Muộn thì tôi đã không biết được hai câu thơ ấy. Từ lâu người ta vẫn đồn thổi Hoàng Anh là tình cuối của Trịnh Công Sơn với đủ loại lời lẽ: bực tức cũng có, ghen tị cũng có, đay nghiến, vùi dập cũng có nhưng chỉ khi nghe được câu thơ ấy của Trịnh Công Sơn tôi mới tin tình yêu ấy là có thật, ít nhất là lúc đó, ông cũng yêu Hoàng Anh thực sự. Không phải là thực sự, mà có lẽ là rất yêu…
Đã mấy ai hiểu được khi người ta yêu một ai đó quá nhiều đến nỗi “yêu em phải yêu thêm tình phụ”. Phải tìm kiếm thứ tình phụ chóng vánh nào đó để khỏa lấp những chỗ trống trong biển tình yêu ta dành cho em. Em có biết rằng tình yêu ta dành cho em nhiều đến mức nếu em không bù đắp ngay cho ta thì ta chẳng còn cách nào ngoài việc tự làm tổn thương mình. Thế nên mới “yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ”. Yêu em nhiều đến nỗi phải yêu thêm tình phụ vẫn chưa đủ mà lòng còn phải từ bi hơn nhiều nữa. Từ bi để chấp nhận những kỳ vọng có thể không được đáp trả, từ bi để chấp nhận những hy vọng có thể sẽ không bao giờ thành sự thật, từ bi để có thể không được có em một cách trọn vẹn và mãi mãi. Vì quá yêu nên lòng mới chợt từ bi bất ngờ đến thế.
Tình yêu là thứ mà người ta luôn khát khao, đòi hỏi trong đó. Nhưng có lẽ bằng hai câu thơ ấy, tôi tin rằng với Hoàng Anh, thế là đủ, chẳng cần phải có đến tận 3 bức tranh, 1 cái giường và vô số những bài thơ Trịnh Công Sơn tặng cho nàng.
Yêu em yêu thêm tình phụ
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
Đến giờ, không hiểu sao, tôi vẫn bị ám ảnh bởi hai câu thơ ấy…

January 24, 2013

Những người sống quanh tôi



Anh dắt xe
Bãi để xe ở dưới công ty tôi có 2 người dắt xe. Trong đó có 1 anh dắt xe mà những nhân viên văn phòng của tòa nhà không thích lắm vì anh ấy nhìn trông rất xấu tính, hay lườm nguýt và không nhiệt tình trong việc dắt xe cho các chị em phụ nữ mặc dù đấy là việc của anh ta. Tôi thì lại rất thích anh. Anh hay nhìn tôi mỗi khi tôi đi qua. Tôi đối đãi A bằng cái vẻ lạnh lùng uy nghiêm của một người sếp với nhân viên nhưng lại cười tươi với anh ngay khi anh cuống quýt dắt xe cho tôi như một đứa trẻ vừa được cho quà. Thỉnh thoảng anh cũng chợt nhớ ra là anh ta hơi dại vì việc gì phải nghe lời tôi như thế, việc gì phải nhiệt tình với tôi như thế nhưng cứ nhìn thấy tôi là anh lại đứng bật dậy như lò xo đã được lập trình sẵn. Tôi luôn để xe máy dưới đường và anh phải dắt lên. Có lúc anh đang dở việc, nhíu mày nhìn tôi: “Em cứ phi xe lên đi, cứ để dưới đường thế à?” Tôi cười nhìn anh: “Em mặc váy ngắn thế này, sợ phi lên vỉa hè lắm, ngã thì mệt.” Rồi tôi ưỡn ẹo xuống xe, lượn ra chỗ anh, đặt tay lên vai anh cười một cái rồi lại uy nghiêm (nhưng vẫn ưỡn ẹo) đi vô tòa nhà.
Tôi là trường hợp đặc biệt mà anh luôn phải phục vụ tôi theo một cách rất… tình nguyện.
Nhiều lúc tôi đi qua anh, anh nhìn tôi mãi mới dám thốt một câu: “Em đẹp quá!” Tôi quay ra lườm: “Anh nói gì thế? Nói lại xem nào!”
Anh bảo: “Anh khen sợi dây chuyền em đẹp. Làm gì mà dữ vậy”.
Tôi hét lên:  “đừng có mà vớ vẩn nhé!” Rồi lại nuông chiều anh bằng nụ cười đầy rộng lượng của tôi.
Cứ thế, ngày nào tôi đến văn phòng anh cũng tự động dắt xe tôi lên vỉa hè, đến chỗ để xe. Ngày nào khi tôi về anh cũng dắt xe tôi xuống tận lòng đường. Cần mẫn và vô điều kiện. Tôi cũng cười và hài lòng với cách anh đối xử với tôi. Nhiệt tình và vui vẻ.

Anh bảo vệ
Tòa nhà tôi đang thuê văn phòng có 3 anh bảo vệ trực dưới nhà thay phiên nhau hằng ngày. Tôi chỉ ấn tượng mỗi một anh tên là Ly, tôi không biết anh ấy tên là Ly thật hay lấy biệt hiệu là Lee cho nó hợp thời với Kpop đang thịnh hành nữa. Anh chừng 40, mái tóc sóng lượn nhuộm vàng, mũi cao như tây. Sáng nào đi làm mà gặp anh đầu tiên thì cả ngày đều vui vẻ vì anh luôn chào đón mọi người trong tòa nhà bằng tiếng cười giòn tan và giọng nói đùa sang sảng. Thỉnh thoảng đi qua sảnh, tôi thấy anh đang nhún nhảy. Anh thấy tôi mà không hề dừng lại, chân vẫn cứ theo nhịp và bảo anh đang tham gia câu lạc bộ nhảy cổ điển và ba hoa với tôi về các điệu nhảy. Có lần anh còn rủ tôi đến các câu lạc bộ nhảy của anh. Tôi từ chối, không dám đi vì sợ sẽ quên mất đường về J
Tôi cũng thích một anh bảo vệ khác. Anh ấy có gương mặt tròn xoe và rất hiền. Lúc nào thấy tôi anh cũng chỉ cười mỉm (tôi chưa bao giờ gặp ai cười mỉm mà lại tươi đến thế) và chạy ra mở cửa cho tôi. Người đàn ông nhỏ bé thấp lùn ấy luôn khiến tôi có cảm giác như mình đang bước lên thảm đỏ của một lễ trao giải nào đó. Cảm ơn anh vì luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc như thế.

Cô em gái từ trên trời rơi xuống
Trước khi tôi vào SG sống và làm việc, một ngày, khi tôi đang lang thang trên mạng thì em add nick tôi và nói chuyện với tôi như thể tôi là chị gái của em. Em kể cho tôi nghe về cuộc sống và công việc. Sau này tôi mới biết khi đó em mới làm sales cho một tờ tạp chí dành cho phụ nữ khá được ưa chuộng trong SG và muốn làm quen với tôi vì em phụ trách lĩnh vực du lịch. Em muốn mở rộng mối quan hệ và mạng lưới khách hàng.
Nhưng em giống như ngọn cỏ lau đầy sức sống và tự nhiên như gió như mây vậy. Em kể cho tôi nghe mọi chuyện của em. Em đưa tôi đến quán trà sữa em hay tụ họp với bạn bè thân mà thậm chí sau này tôi còn thân với bạn em hơn cả với em. Em đưa tôi đến quán nhậu ngoài vỉa hè mà ngồi với tôi từ 3h chiều đến 6h mới về. Em đưa tôi đến quán cà phê có cái xích đu nằm ngay trong căn phòng bé nhỏ ấy. E cứ kể mọi câu chuyện bằng chất giọng lảnh lót như pha lê của em. Chuyện buồn hay vui, có khi là kể về một nhân vật mà ghét đến tận xương tủy thì trông em vẫn đáng yêu và đầy thú vị.
Đến giờ, nhiều lúc tôi vẫn thấy nhớ em và mỗi khi tôi có chuyện, tôi lại muốn được gặp em. Không phải để chia sẻ cho em nghe những câu chuyện đầy rắc rối và quá phức tạp của tôi mà chỉ để được quên mọi thứ trong những câu chuyện mông lung, không đầu không cuối của em.

Bà chị từ trong hang chui ra
Đó đúng là bà chị chui từ trong hang ra vì ai mà lần đầu tiên nhìn thấy bả ý thì cũng phải thốt lên: “Thằng khỉ nào vừa sang Thái Lan chuyển giới đây?” Còn sau đó, ai mà đã bỏ mọi sĩ diện để đến nói với bả một câu thì sẽ phát hiện ra bả ấy không phải là người, đó là một bà phù thủy sống ẩn dật trong những hang đá cổ xưa của các câu chuyện cổ thích thỉnh thoảng thò cổ ra trợn mắt nhìn thế gian để… hoài niệm.
Lần đầu tiên gặp chị, tôi hơi hoảng vì tưởng chị là diễn viên quá thì trong một nhà hát nào đó vì mọi cử chỉ, điệu bộ của chị quá sắc sảo và đầy nội lực. Nhưng người ta sẽ tha thứ ngay cho chị mà không để tâm đến sự cường điệu thái quá ấy bởi những cử chỉ ấy quá duyên dáng đầy quyến rũ. Và bạn đừng bất ngờ trước chất giọng khàn (thỉnh thoảng chóe lên đến sững sờ người nghe) pha lẫn nhiều vùng miền, nhiều tầng văn hóa, nhiều lớp suy tư của chị.
Chị là một trong những người làm thay đổi cuộc sống của tôi. Chị bày đù trò cho tôi chơi. Để cuối cùng tôi cũng đành phải lôi chị vào cuộc chơi của tôi. Chị là người duy nhất khiến tôi tin vào những giấc mơ. Con người ta sống trong cái thế giới chật chội và ngột ngạt này thường quá thực tế và coi những giấc mơ là viển vông, họ chỉ tin vào những khát khao về tiền bạc, quyền lực, họ quên đi mất những giấc mơ màu hồng sến sẩm và lòe loẹt. Chị thì khác. Chị hành động thì như một bà phù thủy ghê gớm, chặt chém mọi thứ, ra tay với tất cả những thứ chị thấy chướng tai gai mắt, chửi tất cả những loại người mà chị coi là không ra gì, nhưng suy nghĩ của chị thì như một bài thơ nhẹ nhàng, lãng mạn và day dứt. Thật khó để tả được người đàn bà ấy. Có lẽ chỉ có điều tôi sắp nói sau đây là cách miêu tả chị ấy rõ nét nhất. Chị đã từng có con năm 18 tuổi. Chưa bao giờ tôi hỏi về đứa bé cũng như bố nó. Chị bỏ học từ cấp 3 và bôn ba nhiều nơi. Chị chửi hay như hát quan họ. Chị vừa lấy chồng cách đây vài tháng và chồng chị kém chị 8 tuổi. Valentine năm ngoái, chị ngồi với tôi ở một quán cà phê (mà bây giờ quán đó đã bị đập đi, thay bằng cái khác – có phải vì chị luôn là người hoài niệm nên mọi thứ gắn với chị đều đẹp rồi tan hoang?). Lúc đó chị nói với tôi rằng:
- Nga à, có phải chúng ta luôn nghĩ rằng sống với nhau quan trọng hơn nhiều việc cưới xin, nhất là ở tuổi chị không? Chỉ cần có anh người tình đầy nhiệt huyết bên cạnh là được rồi, phải không em?
- Vâng, đúng thế chị à. Bây giờ thì chị đâu cần đám cưới rềnh rang làm gì, chị chỉ cần một người tình hay ho là được rồi.
- Đấy, ai cũng nghĩ thế, và chúng ta mới thật tuyệt vọng làm sao, em à! – Chị nhìn sâu vào đôi mắt tôi và đặt nhẹ tay lên cánh tay tôi.
Có lẽ cuộc sống thực tế của thành thị khiến chúng ta quên đi những điều tốt đẹp. Người phụ nữ nào mà chả muốn một lần được súng sính trong chiếc váy cưới bồng bềnh ren và hoa? Người phụ nữ nào mà không mơ ước đêm đêm được nằm ôm gã trai thực sự là của mình?
Ngay tối hôm đó người tình trẻ cầu hôn chị và 8 tháng sau, lễ cưới của chị được tổ chức ấm áp trong một khách sạn đẹp cổ kính giữa trung tâm SG với những người bạn thân nhất. Tất cả những người tham dự đều mặc áo dài như trong mộng. Chú rể và cô dâu trao nhẫn cưới. Đọc lời thề và khóc như một bộ phim hoàn hảo nhất mà kinh nghiệm của các diễn viên chính chỉ là cảm xúc và sự… hoài niệm.
Sau lễ cưới của chị, rất nhiều người nói với tôi rằng nhờ điều đó mà họ vẫn tin giấc mơ là có thật. Câu chuyện cổ tích là có thật. Cho dù không phải câu chuyện về công chúa lấy hoàng tử mà về bà phù thủy cưới một gã trai trẻ nhút nhát ở một làng quê xa xôi nào đó.
Nhiều lần khi tôi đang sống dở chết dở với những cuộc tình và cuộc đời thì chị lại ở bên, không phải để an ủi tôi mà để cười vào cái sự nhố nhăng và… buồn cười của tôi. Chị cứ ửng dưng mà lại quan tâm, yêu thương mà lại lườm nguýt như thế đấy.
………….
Xung quanh tôi ở Sài Gòn còn rất nhiều người thú vị nhưng hôm nay tôi sẽ chỉ viết về vài người đầy ấn tượng để mua vui cho cả nhà dăm ba trống canh thôi. Hẹn cả nhà mình entry sau nhé J

December 04, 2012

Lỡ




Đã lỡ một thời lỡ một khoảnh khắc
Lỡ trái tim lỗi nhịp thở dài
Lỡ vòng tay và mùi hương thân thuộc
Lỡ yêu thương níu lại, giấc mơ tình

Sẽ chẳng về được nơi ấy, được đâu
Nơi những con đường phong phanh gió
Nàng Hà Nội vai gầy đợi tình khúc
Được viết lên bởi một gã si tình…

Ta đã quên những ngày đông se sắt
Xe lao nhanh trên phố nắng nhạt nhòa
Đến nơi cốc cà phê nguội lạnh
Vẫn cố hít một hơi như chưa bao giờ lỡ… sự đợi chờ

Ảo ảnh hôm qua là kỷ niệm hôm nay
Ta ru mình rằng mọi thứ đó – chỉ cần quên lãng
Giờ nơi này đầy nắng và ánh đèn rực rỡ
Có cần nhớ chi – nơi ấy buồn chơi vơi…

Sẽ có lúc ta trở về để tìm lại những yêu thương
Những giận hờn của ngày xưa
Những vết sẹo khắc lên tâm khảm
Những run rẩy của sự vỡ òa

Trái tim ơi thôi đừng dằn vặt nữa,
Đã lỡ, đã quên cho một thời vụng dại
Hà Nội sầu bởi đôi mắt mờ sương
Gió se lạnh, ước ao được hơi ấm từ nơi ta đã ra đi
Yêu thương này xin gói lại trọn vẹn… góc tim ta.

SG 4 Dec 2012