Trời trở nên mát mẻ. Một vài giọt nắng nhỏ nhoi nhảy nhót bên khung cửa sổ bằng kính trong suốt. Từ chiếc điều hòa cũ kỹ vang lên tiếng rè rè khô khốc hòa lẫn với tiếng piano mượt mà trong chiếc loa cũ bên góc tường. Quán cà phê lặng lẽ trong ánh đèn vàng ấm áp.
Mình tựa lưng vào tường, để cho tia nắng lướt nhẹ qua mặt. Người bạn của mình thu hẳn vào trong góc, đôi khi mình không nhìn rõ mặt anh ấy, nhưng mình biết anh ấy đang nghĩ gì.
Hai anh em, hai người bạn. Một buổi chiều nhẹ nhàng.
Anh hỏi tại sao chiều nay mình rỗi rãi như thế, mình nhìn anh thật lâu: “E bị stress anh ạ!”
- Ôi giời, nhìn cái mặt cứ nhơn nhơn lên như thế mà bảo xì trét à? Cô trêu A hử??
- Hì. Lâu lắm rồi E mới để cho lòng mình nhẹ nhàng như thế này. Kệ A ạ, ngồi với A thế này, E bỏ mọi thứ ở phía sau rồi A à....
- Em ý, còn lâu mới lấy được chồng! Hà hà (gã cười khoái chí!)
Mình với anh ấy làm việc với nhau trong Đài, hai anh em suốt ngày cãi nhau, thế mà làm việc với nhau hợp kinh khủng, có thể vì anh ấy khác mình. Anh ấy sống theo chiều hướng khép kín, làm việc cần mẫn, suốt ngày chỉ lo lắng cho gia đình. Còn mình, thích giao lưu, hướng ngoại, dạo này lười nhác (nguyên nhân chính là vấn đề tâm lý! hì) và chưa thích lập gia đình! Mình với anh ấy đối lập nhau, nhưng khoảng thời gian mình làm việc với anh ấy là những kỷ niệm vô giá đối với mình.
Nhớ ngày đi quay đầu tiên khi mình còn là cô sinh viên thực tập, anh ấy đã đi cùng, hướng dẫn và dựng băng cho mình. Đến khi phát sóng, tên mình lù lù trên tên phóng sự, ngại không để đâu cho hết.
Nhớ chuyên mục văn hóa mình với anh nghĩ ra, cùng nhau làm việc những số đầu tiên, được chú Hoàng chỉ bảo rất tận tình.
Nhớ A ấy ở lại với mình gần 2 giờ sáng để bảo mình capture và dựng băng, lúc gần xong, A để mình ở lại một mình và nói phải về với vợ con thui! (hì hì, E biết A thương vợ iu con mà)
Nhớ những lo lắng, toan tính của anh ấy cho cuộc sống, anh mâu thuẫn giữa khát vọng và cuộc sống hiện thực...
Nhớ ánh mắt A nhìn mình đầy tình thương và lòng trắc ẩn cho 1 con bé khờ dại, ngốc nghếch cứ luôn nghĩ mình khôn ngoan.
Từng nốt nhạc chậm chạm được nhả ra từ chiếc loa nhỏ bé. Anh an ủi mình: “Em xinh tươi, điệu đà như thế mà ko có zai bám thì phí nhỉ?” (khà khà)
- Anh ơi, đôi lúc E bỗng nghĩ tình yêu là không có thật A ạ! (câu này là lấy của sếp mình)
- Haha! Cái cô bé này... Đợi A nhé, khi nào A 50 tuổi, A sẽ bồ bịch, à, mà lúc đấy cô già roài, xấu xí rồi, mà A đã bồ bịch là chỉ đi với ẻm trẻ trung chân dài thôi!
- Ôi, A cứ nói thế đi, dù A có tiền, có gái theo thì E cũng tin A ko thể bồ bịch được đâu! Có những người không thể làm được 1 số việc...
- Cô cứ chờ đấy!
Hai anh em nhìn nhau. Mình thích những phút giây như thế này. Những câu chuyện không đầu không cuối. Những nụ cười chẳng biết tại sao lại buồn như thế. Anh ấy và mình, sao lại tồn tại thứ tình bạn kỳ lạ và dễ chịu đến thế?